Làm cách nào để vượt qua khủng hoảng lớn

peter_danielsPeter Daniels

Peter Daniels sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo khó và lộn xộn, từ bé ông đã bị chứng bệnh khó phát âm và các thứ bệnh khác. Ông không được kết quả tốt tại bất cứ một lớp học nào ở trường học. Nhưng sự khởi đầu tệ hại như vậy không ngăn cản được ông phát triển một đức tin sâu sắc mạnh mẽ vào Đức Chúa Trời, để đạt được một thành công xuất chúng và đã khiến những kẻ hoài nghi nhất cũng phải ngậm miệng. Thậm chí bây giờ khi đã ngoài bảy mươi tuổi, ông vẫn tiếp tục vươn lên phía trước, làm việc không ngừng và trông trẻ hơn tuổi của mình rất nhiều.

Ông cùng với vợ là bà Rô-bin đã chung sống hạnh phúc suốt hơn năm mươi năm nay, họ đã có ba đứa con và tám đứa cháu.
Các phương tiện truyền thông đôi lúc gọi ông là “người cuồng tín” và “cựu chiến binh Thập tự chinh” vì tinh thần kiên quyết chiến đấu để bảo vệ những quan điểm đạo đức của ông. Nhưng cả thế giới biết đến ông như một nhà tỷ phú của nước Úc, một nhà kinh doanh tài giỏi tầm cỡ thế giới, một nhà hùng biện đại tài, và đối với các Hội thánh của Chúa, thì ông nổi tiếng là một người dâng hiến hào phóng nhất.
Lời tựa
Thường ai cũng bắt đầu cú điện thoại từ câu: “Bác không biết tôi đâu, nhưng…” – và sau đó bắt đầu tuôn đổ một câu chuyện ảm đạm thê lương.
Các chủ nợ chèn ép… việc kinh doanh tan vỡ… tiền cạn… chúng tôi bị dồn đến chân tường. Họ, nhữn người gọi điện, là những người đang căng thẳng thần kinh, thường họ  giận dữ, song cầu cứu vì đang ở trong bước đường cùng.
Phần đông chúng ta đều có lúc đụng phải những nan đề, dù ta vượt qua chúng, hoặc nan đề tự qua đi, ta đều trở nên già dặn  hơn và khôn ngoan hơn.
Ví dụ như nỗi đau mất người thân, hay nỗi buồn  vì người nhà của ta mắc phải căn bệnh hiểm nghèo, để lại sâu trong  ta  một vết thương lòng khó hàn gắn.
Mục đích cuốn sách này là để giúp đỡ những người gặp phải sự khủng hoảng lớn về tài chính nhưng tôi hy vọng những nguyên tắc được nêu ra ở đây cũng giúp bạn đọc vượt qua những tai ương khác trong cuộc sống.
Tác giả


Hãy thoát khỏi những hình dung xấu

Khi khủng hoảng thật sự đến, mỗi người phản ứng một cách. Phản ứng có thể là sự tuyệt vọng tê tái, hoặc nỗi khiếp sợ sâu thẳm, hoặc hốt hoảng, hoặc đờ đẫn thất thần, hoặc cảm giác có lỗi.
Có một điều có thể nói chắc – phản ứng này phụ thuộc vào qui mô của tai họa và việc tai họa đó có ảnh hưởng ra sao đến bạn, gia đình bạn và phúc lợi của bạn.
Điều quan trọng nhất trong bất kỳ một sự khủng hoảng nào, đó là ngay từ đầu nắm lấy sự điều khiển vào tay mình, hiểu rằng trong bất cứ trường hợp nào bạn cũng là thuyền trưởng để lèo lái con tàu ra khỏi cơn gió to, sóng cả.
Yếu tố then chốt để điều khiển trong khủng hoảng, đó là thái độ của bạn đối với những sự xảy ra. Thái độ đó quan trọng hơn chính hoàn cảnh, và vì thế nó sẽ trở nên yếu tố tích cực hay tiêu cực trong bất kỳ sự khủng hoảng nào.
Thái độ của bạn hiện thực hơn thực tế, nhiều mặt hơn hoàn cảnh, mạnh mẽ hơn phe đối lập, nhanh nhẹn hơn áp lực và mềm dẻo hơn thời gian. Nó quý giá hơn tiền bạc hoặc sự ảnh hưởng, lại ảnh hưởng hơn thị trường nhiều.
Trong bất cứ một sự khủng hoảng lớn nào thái độ của bạn đối với những sự xảy ra – đó là điều trước hết bạn phải kiểm soát được. Bằng cách tự kiểm soát chính mình bạn có thể lấy lại được tự tin và bình ổn.
Trước hết bạn cần nắm được cảm xúc. Khi khủng hoảng nghiêm trọng xảy đến, cơn sóng suy nghĩ về tai nạn sẽ cuốn bạn đi. Tâm trí của bạn đầy rẫy những hình ảnh và ý nghĩ về những sự có thể và không thể xảy ra.
Hãy đừng chờ đợi rằng trí tưởng tượng của bạn rồi sẽ đi theo những phép tắc nào đó, cũng đừng sợ tầm cỡ và phạm vi của những tai họa do trí tưởng tượng vẽ ra. Đơn giản là mọi sự có thế nào trong thực tế hãy tiếp nhận thế ấy – như là một tín hiệu cảnh báo để bạn chú ý và chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.
Tôi nhớ nhiều năm về trước tôi lâm vào cảnh ngộ éo le. Tôi nhớ nỗi xấu hổ khi đó, là người chồng, người cha, tôi đã làm khổ vợ, khổ con mình. Tôi đã không phù hợp với những nguyên tắc mà tôi cho rằng tôi phải phù hợp. Mọi ý nghĩ của tôi tập trung vào những tấm séc mà tôi đã thành tâm gửi đi, nhưng hóa ra chúng đã không được bảo đảm. Tôi không có việc làm, chẳng có một nguồn thu nhập nào khác.
Tôi hình dung là mình sẽ bị tịch thu nhà, và thậm chí miên man nghĩ là mình sẽ vào tù vì nợ chồng, nợ chất. Bỗng dưng, tôi cảm thấy hình như  ai cũng theo dõi tôi và chẳng ai còn tin cậy tôi nữa. Tôi không ăn, không ngủ được, lẫn không nghĩ rành mạch được. Những hình ảnh khủng khiếp nhất của những điều có thể xảy ra cứ theo đuổi tôi hoài. Điều đó thiêu đốt sinh lực của tôi, chẳng mang lại ích lợi gì cho tôi cả.
Một ngày nọ, tôi quyết định viết ra giấy tất cả những nỗi sợ của tôi, dù chúng có điên rồ đến đâu chăng nữa. Để tránh những ý nghĩ tiêu cực, tôi viết ở bên cột đối diện những sự kiện thực tế. Ít ra tôi cũng cần hiểu được tình cảnh thực tế, và tôi đã làm như sau:
Thứ nhất, tôi bắt đầu kiểm soát thái độ của mình đối với những gì xảy ra. Thực tế là tôi đã cố gắng hành động trong tình huống nguy kịch này theo như cách của một người lý tưởng tôi muốn bắt chước. Tôi bắt đầu suy nghĩ tích cực, giữ gìn tâm linh tỉnh thức và không cho phép sự gì, không cho phép ai kéo tôi ra khỏi nguyên tắc thứ nhất này.
Thứ hai, tôi ghi chép tỉ mỉ ra giấy tất cả những tai họa và nỗi khiếp đảm như chúng có, ở dạng phóng đại, tích cực cũng như tiêu cực.
Thứ ba, để có bức tranh rõ nét và để hiểu tôi phải đối mặt với sự gì, tôi xét những tai họa và nỗi sợ đó từ góc độ những sự đó sẽ bắt tôi trả giá gì, dù đó là tiền bạc, tài sản hay thanh danh.
Thứ tư, từ tất cả những ghi chép đó tôi vẽ ra cho mình “đồ thị khủng hoảng” để miêu tả tình huống.
Thứ năm, tôi nhận vào mình toàn bộ trách nhiệm  về khủng hoảng cùng tất cả những hậu quả của nó.
Thứ sáu, tôi viết lên tờ bìa các tông khổ lớn tất cả những tai họa và nỗi sợ đó, cũng như đồ thị khủng hoảng cùng với sự công nhận trách nhiệm và treo tờ bìa lên chỗ dễ thấy.
Làm xong những điều đó, tôi tập trung vào các sự kiện thực tế. Giờ đây, tôi có thể đổi mới đồ thị khủng hoảng tùy theo sự thay đổi của tình huống ( mà trong khủng hoảng tình huống thay đổi thường xuyên).
Kết quả của những hành động này là sự giải phóng khỏi những hình dung phi thực tế  vì giờ đây tôi sử dụng các sự kiện và tôi có thể theo dõi tiến trình. Sức lực tôi đổi sang chiều hướng tính cực.



© 1999-2017 Tinlanh.Ru