Từ thung lũng những người phung

Có nhóm người nào trong xã hội bị ruồng rẫy và xa lánh? Có nhóm người nào bị coi là thứ người đáng bị bỏ? Có nhóm người nào không được hưởng nhân quyền tối thiểu như những con người khác?

Trong một xã hội có nhiều thành phần, dân tộc, giai cấp, nếu nó không được xây dựng trên nền tảng đúng đắn là sự kính sợ Đức Chúa Trời, thì rất dễ dàng phát triển cái mà người ta gọi là phân biệt đối xử và kỳ thị chủng tộc.

Và trong xã hội đó bao giờ cũng sẽ có những người bị coi là nhóm người hạng hai. Tức là bị coi thường và đối xử còn kém hơn cả dân thường nữa. Họ chẳng được quyền lợi ngang hàng như những người khác, khi bị áp bức không được lên tiếng, và khi bị bất công chăng có ai bênh vực, mọi điều tiếng xấu đều đổ vào đầu của họ, và mặc dù trong mọi hoàn cảnh éo le như vậy, họ vẫn phải tự lo cho cuộc sống của mình.

Hình ảnh minh họa tương phản nhất trong Kinh thánh về nhóm người bị ruồng bỏ, phải sống ngoài lề xã hội, đó là những người bị bệnh phung (phong, hay còn gọi là bệnh cùi hay bệnh hủi).

Phung là một thứ bệnh thời xưa không biết thuốc chữa. Và vì thời đó sinh họat thiếu vệ sinh nên bệnh đó có thể lây lan sang người khác, cho nên người ta phải cách ly người phung ra, để không ảnh hưởng đến xã hội.

Người bị bệnh phung thì rất khổ, nếu bị phát hiện là có bệnh phung, người đó sẽ mất hết những gì mình có. Địa vị, nhà cửa, công việc, cuộc sống. Xã hội tẩy chay những người phung, thông thường là đẩy họ vào một khu vực đặc biệt để họ sống cách ly với xã hội, và lập những lệ luật để ngăn không cho người phung được tự do tiếp cận một cuộc sống chung bình thường. Những người phung chỉ có những người thân của họ và chính bản thân họ phải lo tìm cho mình con đường sống.

Khi một cộng đồng người nước ngoài đến ngụ cư với mục đích mưu sinh tại một đất nước nào đó, nhưng chưa thể (hoặc chưa hết lòng mong muốn) hòa nhập vào với phong tục và tập quán của xã hội đó thì chính những người dân bản xứ sẽ nhìn vào những sự khác biệt với thái độ xa lạ né tránh. Một phản xạ tự nhiên của cộng đồng lúc đó là tìm cách sống co cụm lại với nhau, còn xã hội xung quanh càng trở lên xa lạ và đôi lúc thù nghịch nữa. Vô hình chung, nếu không có sự tìm kiếm để hòa nhập, nhóm người đó sẽ bị xã hội bản xứ coi thường và đối xử như là với nhóm người hạng hai.

Điều đó là điều tự nhiên và xảy ra phổ biến ở các nơi, nếu như trong xã hội không có luật pháp với một nền tảng là sự kính sợ Đức Chúa Trời và hệ thống tiêu chuẩn đạo đức dựa trên tinh thần Kinh thánh. Bởi vì, ngay từ thời Cựu Ước, Đức Chúa Trời đã có mạng lệnh dạy người dân Y-sơ-ra-ên phải tử tế với người ngoại bang đến kiều ngụ tại xứ họ, cùng phải đối xử nhân từ với những nhóm người yếu thế trong xã hội như người góa bụa hay mồ côi. Ý tưởng nhân từ đó cũng phải áp dụng cho những người bị phung, chỉ cách ly họ vì bệnh tật dễ lây, nhưng vẫn sẵn lòng tiếp đón họ trở lại một khi khỏi bệnh.

Xuất Ê-díp-tô 22
21 Ngươi chớ nên bạc đãi khách ngoại bang, và cũng chẳng nên hà hiếp họ, vì các ngươi đã làm khách kiều ngụ tại xứ Ê-díp-tô.
22 Các ngươi chớ ức hiếp một người góa bụa hay là một kẻ mồ côi nào.

Đức Chúa Trời có thương xót người phung không?

Lòng Chúa thương xót, bênh vực và giúp đỡ những người yếu thế, bị ruồng rẫy và coi thường trong xã hội chúng ta có thể càng rõ hơn qua hành động cư xử của Chúa Jê-sus – Con một của Đức Chúa Trời, trong thời gian Ngài sống trên đất. Vì Chúa Jê-sus là hình ảnh thấy được của Đức Chúa Trời không thấy được, cho nên khi nhìn vào những việc Chúa Jê-sus làm cho người này người khác trong Kinh thánh, chúng ta hiểu mình cũng được Đức Chúa Trời cũng muốn làm cho chúng ta những điều tương tự.

Chúng ta có thể đọc thấy câu chuyện về những người phung được Chúa Jê-sus thương xót và chữa lành trong các sách Tân Ước.

Lu-ca 5
12 Đức Chúa Jêsus đang ở trong thành kia, có một người mắc bịnh phung đầy mình, thấy Ngài thì sấp mặt xuống đất, mà nài xin rằng: Lạy Chúa, nếu Chúa khứng [muốn], chắc có thể làm cho tôi được sạch!
13 Đức Chúa Jêsus giơ tay rờ đến người ấy, mà phán rằng: Ta khứng [muốn], hãy sạch đi. Tức thì, bịnh phung liền hết.

Khi người phung này đến với Chúa với một nhu cầu là được chữa lành, được hòa nhập trở lại với cuộc sống bình thường trong xã hội, thì lúc đó trong lòng ông ta còn chưa chắc lắm về chuyện Chúa có muốn giúp mình hay không. Nhưng phản ứng của Chúa đã xóa đi hết những nghi ngờ nhỏ nhất còn lại. Ôi, giá như chúng ta nhận thức được điều này mỗi khi chúng ta đến cầu nguyện Chúa cho một nhu cầu nào đó của mình...

Ngài muốn!

Ngài chìa tay ra cho chúng ta!

Thậm chí Chúa chìa tay ra ngay lập tức, trước cả khi Ngài nói là Ngài muốn!

Và Ngài chữa lành cho chúng ta!

Không phải chỉ một người, mà bất kỳ ai đến cùng Chúa.

Lu-ca 17
12 Nhằm khi vào làng kia, có mười người phung đến đón rước Ngài, đứng đằng xa,

13 lên tiếng rằng: Lạy Jêsus, lạy Thầy, xin thương xót chúng tôi cùng!
14 Khi Ngài thấy họ liền phán rằng: Hãy đi, tỏ mình cùng thầy tế lễ. Họ đang đi thì phung lành hết thảy.

Những điều nói trên thực ra vẫn chỉ là chuyện nhỏ, so với cả những gì Chúa Jê-sus đã làm cho cả loài người chúng ta. Điều lớn hơn và cao cả hơn, đó là Ngài đã đến chịu chết để cứu chuộc chúng ta khỏi tội lỗi, và trả lại cho chúng ta địa vị là con cái Đức Chúa Trời. Con người từ mọi dân, mọi tầng lớp xã hội luôn là bình đẳng trước mắt Ngài.

Chỉ có một điểm cần để ý, vì đây là chìa khóa để ta có thể nhận được sự giúp đỡ Chúa. Vì không phải người phung nào cũng được lành cả, vì chúng ta đọc thấy:

Lu-ca 4:27 Trong đời đấng tiên tri Ê-li-sê, dân Y-sơ-ra-ên cũng có nhiều kẻ mắc tật phung; song không có ai lành sạch được, chỉ Na-a-man, người xứ Sy-ri mà thôi.

Vậy thì những người phung nào sẽ được lành? Nếu chỉ có Na-a-man được lành, thì chúng ta hãy đọc câu chuyện của Na-a-man... trong sách Các Vua thứ hai, chương 5:

2 Các vua 5:1 Na-a-man, quan tổng binh của vua Sy-ri, là một người có quyền trước mặt chủ mình, được tôn trọng lắm, bởi vì Đức Giê-hô-va dùng người giải cứu dân Sy-ri; người này vốn mạnh mẽ và bạo dạn, song bị bịnh phung.

Khi được nghe qua người hầu trong nhà mình về tiên tri của Đức Chúa Trời, ông đã tìm đến Chúa. Khi đến gặp tiên tri và được nghe lời phán chỉ cách nào ông sẽ được lành, đầu tiên ông ta nổi giận không muốn tuân theo, nhưng khi vâng lời thì lập tức được chữa lành.

2 Các vua 5:14 Người bèn xuống sông Giô-đanh, và tắm mình bảy lần, theo như lời truyền của người Đức Chúa Trời. Người liền được sạch, và thịt người trở nên như trước, giống như thịt của một đứa con nít nhỏ.

Trong câu chuyện này, điều được nhấn mạnh nhất là con người biết hạ mình xuống và vâng phục tin theo Đức Chúa Trời, thì sẽ được thương xót.

Người phung có đức tin và có sự vâng lời sẽ được lành!



© 1999-2017 Tinlanh.Ru