Sự tiếp trợ tôi đến từ đâu?

Thi-Thiên 121

1. Tôi ngước mắt lên trên núi: Sự tiếp trợ tôi đến từ đâu?
2. Sự tiếp trợ tôi đến từ Ðức Giê-hô-va, Là Ðấng đã dựng nên trời và đất.

Trời không phải khó gặp, Trời không quá xa, Trời cũng chẳng hề thờ ơ với những khó khăn của con người, nhưng điều cản trở đối với nhiều người là ở chỗ họ quen nhìn xuống đất (tức là cúi gằm mặt xuống đất, chỉ nghĩ đến những việc ở đất), chỉ nhìn vào bản thân (khả năng, cố gắng của bản thân) hoặc chỉ quen nhìn xung quanh, nhìn vào quan hệ, vào sự giúp đỡ của người này người khác, nhưng không mấy khi ngửng đầu ngước mắt lên tìm Trời để làm nguồn trông cậy của họ.

Phải có người nào biết nhắc nhở, giúp đỡ cho người ta biết ngước mắt lên Trời, để tiếp nhận được sự tiếp trợ, sự giải cứu từ Trời.

Đôi khi trong những lúc hoạn nạn, khi tất cả các tia hy vọng thông thường của người ta đã tắt, người ta mới nghĩ đến Trời. Thật tốt thay nếu như trong đời mình hoặc trong số những người lân cận mình người ta đã có gặp những người đã may mắn được biết Trời là Ai. Vì họ sẽ giúp để mà kêu cầu đích danh Ngài - đó là Je-sus.

Công vụ 4
11. Jêsus nầy là hòn đá bị các ông xây nhà bỏ ra, rồi trở nên hòn đá góc nhà.
12. Chẳng có sự cứu rỗi trong đấng nào khác; vì ở dưới trời, chẳng có danh nào khác ban cho loài người, để chúng ta phải nhờ đó mà được cứu.

Có một người con gái từ Việt nam sang nước Nga, có lẽ ban đầu là muốn đi cho biết nước ngoài một thời gian. Nhưng sang gặp ngay vào mùa đông bão tuyết. Vốn từ khi ở nhà chị đã hay bị ốm đủ thứ bệnh luôn, thậm chí người nhà còn lo "sang đó" chịu không nổi cái lạnh của xứ này. Nhưng sang đến nơi chị được làm quen ngay với những người con cái Chúa. Ngạc nhiên và lạ lùng vì cách sống tin kính Chúa của họ, chị để lòng suy nghĩ. Rồi, khi đơn độc một mình đứng bên cửa sổ một tầng nhà cao, chị nhìn lên trời phía xa, và chợt thấy mình cầu nguyện (theo như những câu chuyện mà những người tín đồ kia thường kể), "Chúa Je-sus ơi, nếu Chúa có thật, xin Chúa chữa lành bệnh cho con..."

Chúa đã nhậm lời. Từ đó chị không rời Chúa một bước, trở thành một tín hữu sốt sắng, và dần dần dạn dĩ bước ra tham gia hầu việc Chúa. Thậm chí những người tín đồ đã kể về Chúa cho chị phải ngạc nhiên trong lòng, vì thấy đức tin và sự biến đổi của chị. Cho đến khi chị kể cho họ nghe câu chuyện của mình. Thế mới biết đường lối của Trời thì hơn của con người ta, không phải là một lý thuyết, cũng không phải dựa vào sự khôn ngoan của loài người để mà thuyết phục người khác theo mình. Nhưng những gì mà các tín đồ kia đã làm, đó là kể cho chị biết Danh Je-sus, giúp chị dám một lần ngẩng lên nhìn trời, với lòng khao khát mà kêu cầu sự tiếp trợ...

Có một người phụ nữ lớn tuổi mà tôi được quen biết, sang nước Nga làm việc và sinh sống một thời gian khá lâu. Đến khi tôi biết, thì cô đang làm chủ một cửa hàng ăn uống khá lớn tại một trung tâm buôn bán của cộng đồng. Vì cô luôn bận rộn, cho nên tôi chỉ thỉnh thoảng tặng cô những sách báo về Tin lành, mà không kể được thêm nhiều về Chúa.

Nhưng có một lần tôi đến quán ăn thì cũng không đông khách lắm, cô gọi tôi và vừa cười vừa nói nhỏ - "này, tao thích Chúa của mày lắm rồi đấy!" Thì ra những bài viết chia sẻ Lời Chúa, các câu chuyện và lời làm chứng đã động chạm đến lòng cô. Chúa trở thành hiện thực. Và từ việc "cô thích Chúa của mày" đến việc nhận Je-sus làm Chúa của mình thì hoàn toàn không khó khăn gì và cũng chẳng cần mất thời gian chút nào để mà "lý luận thuyết phục" nữa. Sau khi cùng cầu nguyện với cô tiếp nhận Chúa, tôi mới hỏi cô có nhu cầu gì nữa muốn dâng lên Chúa không. Thì cô mới nói cô bị bệnh đau nhức đầu hành hạ lâu nay, và tôi cầu nguyện cho cô, rồi ra về. Lần sau gặp lại, cô nói cô đã đỡ hẳn, và cùng với việc nhận biết Chúa, sự bình an càng lớn lên trong lòng cô, và sức khoẻ càng hồi phục.

Hiện nay cô đã quay về Việt nam, ở Hà nội, và vẫn đi nhóm thờ phượng Chúa tại Hội thánh ở đó. Trước khi về, cô có đến thăm, tôi mới được biết cô trước kia là giảng viên chính trị tại một trường đại học...



© 1999-2017 Tinlanh.Ru