Bạn biết giữ bí mật không, hay lưỡi bạn dài quá? (Sách NVNHL)

gossip1Bài học cho ngày 01/07.

Bạn biết giữ bí mật không, hay lưỡi bạn dài quá?

 

Nhưng cái lưỡi, không ai trị phục được nó; ấy là một vật dữ người ta không thể hãm dẹp được: đầy dẫy những chất độc giết chết. (Gia-cơ 3:8)

 

Có bao giờ chuyện xảy ra với bạn, khi bạn chia sẻ điều gì đó với người mình tin cậy, mà người ta làm lộ ra hết những điều bạn đã kể với người ta. Vậy mà bạn đã đề nghị người ta giữ kín chuyện này. Còn chính mình, bạn cũng đã có lúc tiết lộ bí mật của người khác? Hoặc, có thể bạn đã nghe thấy những lời đơm đặt về một người bạn mình, nhưng không dừng ngay cuộc nói chuyện lại? Khi đấy bạn đã tỏ ra mình là một người bạn không đáng tin cậy. Những kẻ ưa ngồi lê đôi mách biết việc này không những là xấu xa, mà còn có thể khiến tai vạ đổ xuống trên đầu họ, nên họ tìm những xó góc mà thì thầm, để người khác không nghe được họ.

Thật khó chịu, khi một người xía vào chuyện không phải của mình, và sau đó loan tin đồn về những gì mình thấy. Điều đó chỉ làm xấu thêm tình cảnh của những người đang bị tin đồn đả động đến, vì bây giờ mọi người chỉ bàn tán về họ mà thôi. Thông thường kẻ phao tin đồn thường không có đủ thông tin chính xác, vì vậy để hâm nóng sự chú ý, anh ta phải thổi phồng lên những nan đề của người ta, bịa thêm chuyện vào đó, và những người nghe anh ta sẽ hiểu sai hoàn toàn về hoàn cảnh được kể.

 

Kẻ đi thèo lẻo tỏ ra điều kín đáo; Còn ai có lòng trung tín giữ kín công việc. (Châm ngôn 11:13)

 

Hãy nói xem:

* Người ta nghĩ về bạn thế nào? Họ coi bạn là người ngồi lê đôi mách, vì bạn loan báo hết mọi điều mình nghe thấy, hay coi bạn là người chắc chắn đáng tin cậy?

* Bạn có danh tiếng là người biết giữ kín chuyện, hay là người hai mặt, và lại có cái lưỡi dài nữa?

* Bạn bè của bạn có dám chắc rằng, nếu bỗng nhiên có ai đó bắt đầu đưa chuyện nói xấu về họ, thì bạn sẽ ngừng ngay câu chuyện và sẽ chẳng muốn nghe những lời đồn đại đó? Hay là họ đã hiểu từ lâu là thể nào bạn cũng sẽ thêm lời đàm luận về chính họ nữa?

Nhưng bạn biết không, bạn vẫn luôn có quyền rời bỏ cuộc nói chuyện không hợp với lòng mình cơ mà. Và chẳng ai có quyền ép buộc bạn phải nghe mọi điều ngu xuẩn về ai đó, nếu chính bạn không muốn. Bạn có quyền chọn điều gì muốn nghe còn điều gì thì không. Bạn có thể xích ghế lại gần hơn, mở to mắt mà lắng nghe kẻ ngồi lê đôi mách không muốn bỏ sót một lời nào, hoặc có thể đứng dậy quay lưng bỏ đi.

Cho phép tôi được hỏi bạn: đã có khi nào xảy ra những tình huống, mà lúc đó lẽ ra bạn nên nói: "Xin lỗi, lẽ nào chúng ta lại có thể nói những chuyện này?", hay là: "Xin lỗi, tôi cho rằng chúng ta không nên đàm luận về điều này, tôi không muốn tham gia với các bạn trong cuộc nói chuyện này nữa đâu." Nếu bạn vẫn cứ muốn được nghe các tin đồi nóng hổi, thay vì đứng dậy bỏ đi, sau đó bạn có cảm giác là mình đã dính đầy bùn nhơ không? Bạn có cảm thấy mình đã phản bội người bị đem ra mà đàm tiếu? Hay là ngược lại, bạn khoái nghe được những lời đồn đại đó?

Hãy đứng dậy quay lưng bỏ đi khỏi kẻ thèo lẻo, và có thể là khá lâu sau đó hắn ta sẽ mất hứng để không bàn tán với ai khác nữa chuyện người khác chẳng hề liên quan đến bản thân. Bởi vì để lời đồn đại bắt đầu lan ra được, phải có ít nhất là hai người, một là người sẽ buôn chuyện, còn người kia sẽ chịu nghe anh ta. Nếu chẳng có ai muốn nghe, thì anh ta sẽ đưa chuyện với ai? Không tự mình mà buôn chuyện với mình chứ? Lửa tắt tại thiếu củi; Khi chẳng có ai thèo lẻo cuộc tranh cạnh bèn nguôi. (Châm ngôn 26:20)

Khi đang có mặt bạn mà người ta bắt đầu bàn luận và đoán xét những việc của người khác, hãy dũng cảm mà nói: "Xin lỗi, câu chuyện các bạn đang nói làm tôi bất an. Tôi không mốn nói chuyện này đâu." Và ngược lại, nếu bạn rất muốn kể cho ai biết về chuyện của người nào đó, hãy tìm đủ nghị lực để chiến thắng mong muốn đó, cho dù bạn có nắm chắc thông tin chính xác đi chăng nữa. Nhiều người nghĩ rằng nếu thông tin mà họ chia sẻ là đúng sự thật, thì đó không phải là lời thèo lẻo. Nhưng làm sao bạn dám chắc rằng Đức Chúa Trời không coi là lời thèo lẻo ngay cả những sự thật mà bạn đem đi kể lể lại với người khác. Nếu bạn không được chính người ta đề nghị kể lại, thì đó vẫn không phải là việc của bạn và bạn không nên kể lại hết những gì bạn biết về người đó. Hơn nữa, ngay cả khi người ta cho rằng những lời họ nói là đúng sự thật, trong đại đa số các trường hợp chúng đã bị bóp méo. Nhưng, dù thế nào đi nữa, bạn vẫn không có quyền xía vào việc của người khác.


Lời kẻ thèo lẻo như vật thực ngon, Và nó thấu đến ruột gan. (Châm ngôn 18:9)

 

Vì sao Sa-lô-môn nói rằng những lời thèo lẻo gây ra những vết thương sâu tận gan ruột? Bạn hãy thử nghĩ mà xem:

* Những lời thèo lẻo hủy hoại hình ảnh con người bị đem ra đàm luận, và có thể rất lâu dài.

* Nếu những lời thèo lẻo đã đọng lại trong tâm trí chúng ta, thì sẽ rất khó mà vứt bỏ đi khỏi đó. Vì sự thật là con người không bao giờ quên đi một điều xấu đã được nghe một lúc nào đó về ai đó.

* Cứ mỗi lần gặp con người mà chúng ta đã nghe được lời đồn đại về họ, chúng ta nhớ lại những gì người ta đã nói với chúng ta. Điều đó đã ghi dấu ấn trong tâm trí chúng ta, và cứ mỗi lần lại nổi lên.

Đừng bao giờ nghe lời thèo lẻo, và chính mình cũng đừng ngồi lê đôi mách. Hãy làm người cơ-đốc nhân đứng đắn. Lần sau thấy có người định đàm luận với bạn về ai đó, thì hãy cắt đứt câu chuyện ngay. Nếu người ta vẫn cứ muốn lôi bạn vào câu chuyện, thì hãy quay lưng bỏ đi, để giữ mình được sạch trước mặt Đức Chúa Trời và với người kia, là người bị người ta đem ra mà đưa chuyện với bạn.

Hãy tự hỏi mình: "Ta có biết giữ bí mật không, hay lưỡi ta không thể nằm yên?" Đừng đàm luận và đoán xét về những gì không liên quan đến bạn. Cs thể bạn sẽ phải cố gắng tập cho mình không xía vào những việc bạn không được mời.Đức Thánh Linh sẽ dạy cho bạn biết cách tránh xa những kẻ thèo lẻo và giữ mình trong sạch trước mặt người ta và Đức Chúa Trời. Lương tâm bạn sẽ thanh thản, nếu bạn không để tai nghe lời thèo lẻo và không đưa chuyện về người khác, gây ra cho họ nhiều đau đớn buồn bực bằng những lời đồn đại méo mó của mình.

 

Lời cầu nguyện cho ngày hôm nay

 

Lạy Chúa, con cảm tạ Ngài vì Lời Ngài nói với con hôm nay về sự ngồi lê đôi mách. Xin Chúa cho con sự dạn dĩ để cắt đứt những câu chuyện đem người khác ra mà đoán xét, và không tham dự đàm luận những việc của người khác không liên quan đến con. Con thật hối tiếc, vì trước kia con cũng đã từng thèo lẻo. Con thừa nhận đã cư xử không trung thực với những con người đó. Con xin ăn năn và từ nay trở đi sẽ lánh khỏi mọi cuộc nói chuyện mà đem ai đó ra để đàm luận.

Nhân danh Chúa Jê-sus. A-men!

 

Lời tuyên xưng cho ngày hôm nay.

 

Tôi sẽ không bao giờ ngồi lê đôi mách, và từ chối nghe mọi lời thèo lẻo. Tôi sẽ là người đáng tin cậy, và sẽ không đưa chuyện về những điều người ta chia sẻ với tôi. Tôi cũng sẽ không đàm luận những việc gì không liên quan đến mình. Đức Thánh Linh sẽ giúp tôi tránh khỏi những câu chuyện bôi nhọ người khác. Tôi sẽ không nghe lời đồn đại, càng không tiếp tay lan truyền chúng, để không làm tổn thương và gây đau đớn cho mọi người.

Với đức tin, con tuyên xưng điều này nhân danh Chúa Jê-sus!

 

Hãy suy ngẫm với những câu hỏi sau

 

Bạn đã có khi nào bôi nhọ danh dự của người khác, bằng cách phát tán tin đồn về anh ta, hoặc kể lại những điều mà không được phép tiết lộ?

 

Đã có khi nào người ta đặt chuyện đồn đại về bạn? Khi biết được thì bạn cảm thấy gì? Bạn có thấy kinh hoàng vì người ta tin vào những chuyện bịa đặt về bạn và lại còn đem đi kể lại với người khác nữa?

 

Bạn nghĩ vì sao người ta thích ngồi lê đôi mách? Họ tìm thấy sự thỏa mãn gì ở việc bới móc chuyện người khác?

 


 

Chương mục dành cho ngày 01-07 từ quyển sách "Những viên ngọc từ tiếng Hy-lạp" do Mục sư Rick Renner là tác giả.

Dịch ra tiếng Việt bởi Quốc Hùng. Tinlanh.Ru

Trong thời gian tới, Tinlanh.Ru sẽ xin tiếp tục giới thiệu với các bạn những chương trích dẫn từ quyển sách đặc biệt này.

Xin thêm lời cầu nguyện và động viên cho công tác dịch thuật được tiến hành tốt đẹp.

Xin lưu ý tôn trọng bản quyền của tác giả và người dịch, tuyệt đối không sao chép.



© 1999-2017 Tinlanh.Ru