Câu hỏi khi đau khổ

japan-2“Thượng Đế, Ngài ở đâu?”

Không phải chỉ có người dân Nhật Bản trong cơn động đất, sóng thần vừa qua, nhưng rất nhiều người trên thế giới đã đặt câu hỏi này và trong vô số những tai ương, chiến tranh, dịch lệ trải qua cả chiều dài lịch sử, bao nhiêu người đau khổ, ngước mắt tận trời xanh mà hỏi rằng:

“Thượng Đế, Ngài ở đâu? Tại sao Ngài không can thiệp để giảm bớt những tang thương trên thế giới này? Tại sao Ngài không trả lời chúng tôi?”

Có một vở kịch ngắn mang tên “The Long Silence” hay “Sự Yên Lặng Kéo Dài” mô tả như sau:

“Khi thế giới này đã vào chung cuộc, hàng tỷ tỷ người đứng chầu trên một khoảng không rộng lớn trước ngai của Thiên Chúa.

Hầu như mọi người đều chùn lại vì ánh sáng quá rực rỡ trước ngai, nhưng có một nhóm người đứng gần phía trước, chẳng tỏ ra rụt rè hay sợ sệt, nhưng ngược lại, họ đang phát biểu lớn tiếng, giọng nói đầy phẫn nộ:

“Chúa có thể xét xử chúng tôi được chăng? Làm sao Ngài thấu hiểu được nỗi khổ của chúng tôi?” một phụ nữ da ngăm đen, vừa nói, vừa xắn tay áo lên, để lộ một dấu xăm mang số tù nhân trong một trại tập trung của Đức Quốc Xã: “Chúng tôi hứng chịu bao nhiêu kinh hoàng, rồi bị đánh đập, bị tra tấn cho đến chết”

Một nhóm thanh niên khác kéo cổ áo xuống và hỏi “Hãy xem đây?” khi vạch ra những lằn thẹo nổi cộm vòng quanh cổ vì bị quất bằng dây thừng: “Chúng tôi bị bạc đãi hành hạ còn thua súc vật… trong khi chúng tôi chẳng có tội tình gì, nhưng chỉ vì chúng tôi mang kiếp người da đen!”

Trong một nơi khác, một nữ sinh thơ ngây, nhưng bụng lại đang mang thai. Với cặp mắt âu sầu ngấn lệ, em khóc tức tưởi: “Tại sao tôi phải chịu cảnh trái ngang này? Tôi chỉ là một đứa con gái tay yếu, chân mềm, làm sao chống cự lại được lũ côn đồ chứ?”

Trong khoảng không rộng lớn đó, có hàng ngàn nhóm người như vậy, thắc mắc vì sao họ phải chịu đựng bao khổ nạn trong khi còn sống trong thế gian. Họ cho rằng Thiên Chúa thật là may mắn vì Ngài chỉ ngự nên thiên đàng, nơi thật ngọt ngào và tươi sáng, chẳng hề có khóc than hay sợ hãi, chẳng có đói khát hay hận thù. Thiên Chúa, Đấng ngự trên ngôi cao sang, làm sao có thể hiểu thấu những gì con người phải gánh chịu trong trần gian khổ ải này?

Do vậy, mỗi nhóm bèn cử một người phải chịu đựng nhiều đau khổ nhất, làm đại diện cho nhóm mình. Người ta thấy có một người Do-thái đại diện cho một sắc dân chịu nhiều phân ly đọa đầy nhất, một phụ nữ da đen, một nạn nhân trong trận ném bom nguyên tử tại Hiroshima, một người tật nguyền dị dạng, một đứa bé bị thần kinh. Họ bàn bạc với nhau để trình lên Chúa lời đề nghị chung.

Đó là, trước khi Thiên Chúa có thể trở thành thẩm phán xét xử họ, Ngài phải gánh chịu những gì họ phải gánh chịu. Họ quyết định đưa ra lời tuyên án là Thiên Chúa phải sống dưới thế gian này – như một con người!

“Ngài phải sinh ra làm người Do-thái. Hãy khiến việc mang thai hạ sinh ra Ngài cũng không hợp lệ, làm đề tài đàm tếu của thiên hạ. Hãy giao cho Ngài một công việc khó khăn đến nỗi người thân trong gia đình Ngài cũng nghĩ rằng Ngài đã quẩn trí khi cố gắng thực hiện công việc đó. Hãy để cho Ngài bị bạn bè phản bội và trở mặt. Hãy để cho Ngài bị vu oan, bị cáo buộc bởi một ban hội thẩm đầy ác ý và rồi hãy để Ngài bị kêu án bởi một quan tòa hèn nhát. Hãy để cho Ngài bị tra tấn dã man.

Hãy để cho Ngài biết thế nào là nỗi cô đơn tột cùng của một con người bị ghét bỏ và bị ruồng rẫy. Cuối cùng, hãy để cho Ngài chết thảm. Hãy để cho Ngài chết một cái chết mà không ai nghi ngờ là Ngài đã thực sự chết. Hãy để cho thật nhiều người chứng kiến cái chết đau thương của Ngài”.

Khi người đại diện xướng lên từng phần của bản án, những tiếng ỳ ầm đồng tình vang dội nổi lên từng hồi từ đám đông.

Nhưng khi phần cuối của bản án đã đọc xong, một sự yên lặng kéo dài thật lâu, tưởng chừng như đến bất tận, bao trùm cả hàng tỷ tỷ người đang hiện diện trước ngai Thiên Chúa.

Chẳng ai có thể thốt ra hay nói thêm một lời nào được cả. Vì bỗng nhiên, mọi người chợt nhớ lại rằng, trong dòng lịch sử nhân loại, Thiên Chúa đã từng tự nguyện giáng trần, trở nên một con người bằng xương, bằng thịt, lãnh trọn bản án đọa đầy mà họ vừa tuyên đọc”.

(st)


story_xlimage_2011_03_r1536_japan_earthquake_reac_hold_for_pic-512x383


Lời bình: Có một điều chúng ta nên nhớ, rằng cả thế giới này - muôn vật cũng như con người ngày nay đều ở dưới quyền lực của cái ác, bị sự hư nát bắt phục.

19 Thật thế, muôn vật ước ao, nóng nảy mà trông đợi con cái Ðức Chúa Trời được tỏ ra. 20 Vì muôn vật đã bị bắt phục sự hư không, chẳng phải tự ý mình, bèn là bởi cớ Ðấng bắt phục. Muôn vật mong rằng mình cũng sẽ được giải cứu khỏi làm tôi sự hư nát, đặng dự phần trong sự tự do vinh hiển của con cái Ðức Chúa Trời. (Rô-ma 8:19-21)

japan-1Kết quả hành động của sự hư nát trên loài người là lão, bệnh, tử. Kết quả hành động của sự hư nát trên muôn vật thế gian là sự hư hỏng tàn phá đổ nát. Vì thế gian bị làm nô lệ cho sự hư nát, cho nên những tai họa do quả đất và môi trường sống của con người bị hư hỏng là điều đã và sẽ xảy ra. Nhưng Đức Chúa Trời hằng có đời đời sẽ tái tạo lại cho chúng ta một trời mới và đất mới, sẽ không bị tác động của sự hư hoại do tội lỗi nữa. Đấy là sau khi Ngài sẽ quay lại để đón Hội thánh của Ngài lên.

10 Lại có phán: Hỡi Chúa, ban đầu trước hết Chúa đã dựng nền đất, Và các từng trời cũng là công việc của tay Chúa. 11 Trời đất sẽ hư đi, nhưng Chúa hằng có; Trời đất sẽ cũ đi như cái áo; 12 Ngài sẽ cuốn nó lại như cái áo choàng, Rồi trời đất sẽ biến đổi, Nhưng Chúa vẫn y nguyên, Các năm của Chúa không hề cùng. (Hê-bơ-rơ 1:10-12)

Qua đoạn Kinh thánh thư Rô-ma trên, chúng ta còn biết rõ thêm một điều nữa - đó là muôn vật đang nóng lòng trông đợi con cái Đức Chúa Trời được tỏ ra, để đến khi đó sẽ được giải thoát khỏi là nô lệ cho sự hư nát mà được dự phần trong sự tự do vinh hiển của Đức Chúa Trời.

Khi con cái Đức Chúa Trời được tỏ ra, là khi chúng ta nhận biết Lời Chúa để lấy đức tin mà sống trong quyền phép Chúa, thì vinh hiển Chúa sẽ che phủ trên đời sống chúng ta, và quyền phép đó sẽ gìn giữ khỏi tai họa và chữa lành cho cả chúng ta và môi trường sống ở quanh mình nữa.

 

 



© 1999-2017 Tinlanh.Ru