Giá trị con người

tho_mo_duoc_cuuSáng ngày 14/10 vừa qua, tất cả thế giới cùng với Chi-lê như vỡ òa ra trong niềm vui hạnh phúc, khi lần lượt từng người cho đến người cuối cùng trong số 33 thợ mỏ bị mắc kẹt trong lòng đất đã được thiết bị cứu hộ đưa lên từ độ sâu 700 mét, chấm dứt sự giam cầm của họ cạnh nanh vuốt thần chết trong suốt 69 ngày qua.
Những hình ảnh từ hiện trường được phát sóng trực tiếp đi nhiều nước trên thế giới, báo chí và truyền hình trong mạng lưới truyền thông đại chúng của tất cả các nước đều vui mừng phát tin này, xử dụng mọi mỹ từ có thể để ca tụng kỳ tích của chiến công tinh thần của những người Chi-lê. Tổng thống Chi-lê đã khẳng định rằng chính hoạn nạn này đã đoàn kết cả dân tộc lại với nhau, và sau sự kiện này, cả thế giới sẽ đánh giá Chi-lê cao hơn trước rất nhiều. Vì họ đã chiến đấu đến cùng, đã làm hết sức mình để giải cứu những người cùng dân tộc mình bị mắc kẹt trong một hiểm họa chết người, và họ đã làm được những điều trước kia thế giới chưa có ai làm.

Những hành  động của họ được tôn vinh và được phần thưởng xứng đáng, sự giải cứu đã xảy ra sớm hơn nhiều so với dự kiến trước đó là 4 tháng, và tình trạng sức khỏe của những người thợ mỏ khi được lên mặt đất cũng tốt hơn rất nhiều so với mọi dự đoán e ngại của các bác sĩ.

Đây là một bài học về tinh thần kiên định và quyết tâm chiến đấu vì sự sống của con người. Qua kỳ tích này, người Chi-lê được cả thế giới khen ngợi vì họ bằng những việc làm của mình chứng tỏ họ biết coi trọng giá trị của con người đến như thế nào. Vì lòng người ở đâu cũng hiểu rằng trên đất này con người là giá trị nhất.

Điều đó càng được nhân lên nhờ quan điểm của niềm tin cơ-đốc, biết rõ rằng mỗi con người là tạo vật của bàn tay Đức Chúa Trời, là con cái của Ngài, và mỗi linh hồn là quan trọng như nhau, và giá trị đó đã được chính Chúa Jê-sus bày tỏ ra bằng chính sự hy sinh của Con Đức Chúa Trời chuộc tội cho mỗi con người.

Nếu chỉ coi mỗi con người là một sinh vật bậc cao, coi đời sống mỗi con người hết kiếp này còn kiếp khác, người ta sẽ chẳng bao giờ có được nỗ lực cần thiết đó, và những người mắc nạn cũng chưa chắc gì có được niềm tin mà sống sót, giống như bao nhiêu câu chuyện khác đã xảy ra nhưng với kết cục đáng buồn.

Bên trên, những người đi cứu hộ đã cố gắng hết sức để khẩn trương tìm cách sử dụng những phương pháp tiên tiến và thiết bị hiện đại nhất. Họ đã đặt mua các thiết bị dàn khoan đời mới nhất với tốc độ cao nhất, đặt thiết kế những thiết bị cứu hộ mới nhất. Nhớ lại câu chuyện đắm tàu ngầm năm xưa, khi mà thời gian phải tính từng giờ, phải một tuần sau người ta mới cho phép đưa đến hiện trường những thiết bị lặn sâu tối tân nhất, và khi đó mọi sự đã quá muộn. Người Chi-lê lần này đáng được ca ngợi vì họ đã cố gắng hết sức trong cuộc chiến đấu vì giá trị của sự sống mỗi một con người. Và họ đã chiến thắng. Nhân loại đã cùng chiến thắng với họ.

Nhưng việc cứu hộ là một công việc cần cả hai bên. Cả bên đi cứu và bên cần được cứu. Cả hai đều không được phép bỏ cuộc xuôi tay chừng nào còn hy vọng.

Bên dưới, những người thợ mỏ mắt kẹt đã không bao giờ từ bỏ hy vọng được giải cứu. Vì niềm tin chính là sức mạnh tinh thần bất khuất của con người. Chính niềm tin đó đã giúp cho những người thợ mỏ hiệp nhất với nhau mà chia sẻ những đồ ăn ít ỏi (vốn chỉ là suất ăn thông thường dành cho 48 tiếng đồng hồ) mà tồn tại được trong suốt 17 này đầu tiên, cho tới khi đội cứu hộ tìm thấy tung tích của họ, và công cuộc cứu hộ lịch sử này mới thật sự được bắt đầu triển khai.
Rồi trong suốt thời gian chờ đợi, trong bầu không khí nóng và ẩm thấp, trong một không gian ngột ngạt tù túng, khi mà mỗi giây phút chờ đợi có cảm giác như người ta thường nói là dài hàng thế kỷ, những người thợ mỏ vẫn đoàn kết động viên nhau và động viên người thân trong gia đình mình qua suốt hơn hai tháng chờ đợi dài đằng đẵng. Họ hát, họ viết thư, họ ghi âm và ghi hình gửi lên cho những người ở trên mặt đất, và điều đó cũng đã khích lệ những người cứu hộ làm việc được nhanh hơn và hiệu quả hơn.

Nhưng, để câu chuyện cảm động này có một kết thúc tốt đẹp, rõ ràng đã phải có điều kỳ diệu.

tho_mo_cau_nguyen

 

“Tôi đã rất gần Chúa, nhưng tôi cũng đã rất gần ma quỉ. Chúa đã thắng”, - anh Mario Sepulveda, người thứ hai được đưa lên mặt đất, đã thốt lên những lời chứng của mình như vậy.

Rõ ràng, qua những lời tâm sự của anh, trong suốt giai đoạn chiến đấu thầm lặng trong lòng đất, niềm tin cơ-đốc đã đóng vai trò quyết định.

Trong phóng sự của đài truyền hình Univision, có thể thấy cả 33 con người này đều đã có một niềm tin nơi Đức Chúa Trời. Một người trong số đó đã nói lời nhận xét đặc biệt ấn tượng: “chúng tôi có 33 người, nhưng chúng tôi biết ở đó còn có người thứ 34”. Lời này khiến chúng ta nhớ lại câu chuyện ba người bạn của Đa-ni-ên trong Kinh thánh, khi họ bị bắt trói và ném vào lò lửa hực, bỗng nhiên chính ông vua đang theo dõi cuộc hành quyết này phải thốt lên: “Nầy, ta thấy bốn người không có bị trói, bước đi giữa lửa mà chẳng bị thương; và hình dong của người thứ tư giống như một con trai của các thần.” (Đa-ni-ên 3:25)

Câu chuyện này khiến chúng ta cảm động và hết lòng biết ơn Chúa, vì chứng kiến những người đi giải cứu và những người chờ được cứu đều đã giữ vững niềm tin và tinh thần chiến đấu vì điều giá trị nhất trên đất này – sự sống của những con người.

Có lẽ họ đã học được điều đó qua tấm gương liều mình hy sinh vì loài người của Chúa Cứu thế Jê-sus. Có lẽ họ đã nhận được từ Chúa sự cứu rỗi cho linh hồn mình, có lẽ họ đã có kinh nghiệm để biết trông cậy vào quyền năng của Ngài để làm được những điều quá cả sức mình nữa, đó là tin cậy đến cùng mà nhận được phép lạ cho chính mình và cho người khác.

Và có lẽ chúng ta cũng học được gì đó cho đức tin mình từ câu chuyện kỳ diệu này của họ. Phải không các bạn?



© 1999-2017 Tinlanh.Ru