Nghiêm khắc với tội lỗi

Article Index

Các bạn đọc thân mến, chúng ta cần nói đến một vấn đề mang tính chất sống còn. Đó là thái độ đối với tội lỗi. Thực sự đó là sự lựa chọn giữa cái sống và cái chết, cho nên tôi mới nói nó có tính chất sống còn.

Ngày nào các ngươi ăn chắc sẽ chết...

Nhiều con người mặc dù nếu theo đánh giá chung là rất tốt bụng đã chết và đi xuống địa ngục vì cớ tội lỗi của mình. Vì không có một ai là không từng phạm tội cả. Chuyện chúng ta có là một người tốt hay không không cứu được chúng ta. Nhiều người sau khi phạm tội, biết lỗi, ân hận trong lòng, còn thấy họ tích cực "làm việc thiện" hơn cả mọi người khác. Nhưng đấy chỉ giống như là việc uống thuốc bổ sau khi bị rắn cắn mà thôi, chứ không phải là cách đúng đắn để chiến đấu với tội lỗi.

Nhiều tín đồ cơ-đốc sau một thời gian lại cứ nguội dần đi. Mặc dù lòng họ vẫn còn biết đến Chúa, nhưng khi phải đối đầu với thử thách thì chẳng còn một sức lực đức tin nào. Họ còn biết quý sự cứu rỗi của mình và biết giữ mình thì còn là tốt, nhưng cũng có người phá bĩnh, quay ra phạm tội tràn lan và phá đổ đức tin của những người khác nữa bằng những lời nói và hành động không tin kính.

Nhiều cơ-đốc nhân từng nóng cháy, từng hầu việc Chúa một cách mạnh mẽ, đã phạm tội và đã đánh mất hết. Cả tinh thần, cả tấm lòng sốt sắng, cả quyền năng của Đức Chúa Trời. Giống như Sam-sôn, họ đã biến từ một con người mạnh bạo với sự xức dầu có một sứ mệnh của Đức Chúa Trời, đã trở thành một kẻ tù nhân trong vòng tội lỗi, buộc phải phục vụ nó, và bị đem ra làm trò cười cho ma quỉ. Nếu như ai đó còn được như Sam-sôn, đến cuối cuộc đời mình đã biết ăn năn, để còn được ơn thương xót và còn được Đức Chúa Trời đoái thăm trong những giờ phút cuối, thì vẫn còn là may mắn lắm.

Nhiều cuộc phấn hưng đã bắt đầu mạnh mẽ lôi cuốn lòng hàng ngàn, hàng triệu con người về với Đức Chúa Trời - đã bắt đầu cũng là khi những môn đồ thực sự của Chúa bắt đầu nhận thức về tầm quan trọng của sự thánh sạch, và họ bền lòng sự cầu nguyện tìm kiếm Đức Chúa Trời. Và theo như lịch sử cho biết, và tôi nghĩ chắc chính các bạn đọc cơ-đốc của tôi cũng nhận thấy, ngọn lửa của các cuộc phấn hưng đó bị dập tắt dần khi tội lỗi len lỏi được vào trong vòng các môn đồ. Sau đó ở những nơi kia chỉ còn lại những tổ chức không còn mấy sức sống của Đức Chúa Trời.

Tuy nhiên, chúng ta biết sự sống của Đức Chúa Trời bao giờ cũng mạnh hơn cái chết, bao giờ cũng có sự tha thứ và phục hồi, bao giờ vẫn có thời điểm của sự phục hưng, bao giờ cũng có những gì đó mới mẻ sanh ra khỏi những cái vỏ cũ. Cuối cùng thì sự sống của Đức Chúa Trời vẫn cứ vượt lên. Nhưng chỉ đáng tiếc là những ai đã chết hẳn thì không còn cơ hội nào để được hưởng sự sống đó một lần nữa.

Cho nên, bạn yêu quí của tôi ơi, hãy giữ đừng để cho mình bị rơi vào số những kẻ chết hẳn.

Tội lỗi không phải là có quyền năng mạnh hơn chúng ta, nhưng mà nó cực kỳ nguy hiểm, vì nó giết chết (tội lỗi giết chết chúng ta, trước tiên là nó giết chết sự thông công với Đức Chúa Trời và lòng nóng cháy, sau đó là các thứ khác như sức khoẻ, công việc, các mối quan hệ xã hội và gia đình...)

Lịch sử loài người bắt đầu bằng bài học mà Đức Chúa Trời đã truyền dạy cho tổ phụ chúng ta. Ngài đặt tổ phụ chúng ta trong vườn địa đàng cùng với cây sự sống và cây biết phân biệt điều thiện và điều ác.

16 . Rồi, Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán dạy rằng: Ngươi được tự do ăn hoa quả các thứ cây trong vườn;
17 nhưng về cây biết điều thiện và điều ác thì chớ hề ăn đến; vì một mai ngươi ăn chắc sẽ chết.

"Ngày nào các ngươi ăn chắc chắn sẽ chết!" Có phải lời cảnh cáo đó đã đủ mạnh cho con cái loài người chúng ta? Đã đủ dễ hiểu cho bạn và cho tôi chưa? Hay chúng ta còn phải trải qua kinh nghiệm đã rồi mới biết?

Nếu cần đến kinh nghiệm, thì có cách tốt nhất hãy nhìn vào những kinh nghiệm của những người khác mà học, người khôn ngoan là biết học trên những sai lầm của người khác, việc gì cứ phải tự thân mình phải nếm đòn rồi mới khôn ra...

Hãy nhìn xem những người sống trong tội lỗi, và các bạn sẽ biết điều Đức Chúa Trời nói là đúng. Những kẻ phạm tội nhân sống như là không có tương lai. Họ trốn tránh Đức Chúa Trời và mọi người, họ xây cho mình những lâu đài kiên cố, nấp sau những cánh cửa sắt, củng cố tinh thần mình bằng những công việc, những của cải để dành khắp nơi. Họ luyện tập cho mình những mưu chước và quan hệ. Họ biện hộ cho mình bằng nhiều cách. Nhưng, ai trong số đó khi nghe nói đến tội lỗi, đến cái chết và sự phán xét công bình của Đức Chúa Trời thì cũng giẫy nẩy lên. Và nhiều người còn phản ứng, đến nỗi tức giận những người tin Chúa.

Bạn thân mến ơi, nếu bạn cũng từng ở trong số những người như vậy, thì hãy bình tâm lại đi. Chúng tôi không phải nói về tội lỗi là để chọc tức hoặc hạ nhục bất cứ ai. Trái lại! Tin lành dám nói thẳng về căn bệnh vô phương cứu chữa của con người là tội lỗi vì nó có một phương thuốc hữu hiệu để chữa lành. Bạn không cần phải giận dữ, bạn cũng có thể được tha tội. Vâng, vì Chúa Jê-sus tôn trọng và quí giá bạn, cho nên Ngài đã chết trên thập tự giá để đền tội cho bạn rồi.

Và không cần phải nói là chúng ta cũng không thể vừa phạm tội lại vừa hầu việc Đức Chúa Trời. Có thể đóng giả là mình vẫn đang làm việc, nhưng thật sự là không, mà nó lại mang hậu quả ngược lại.



© 1999-2017 Tinlanh.Ru