Thói quen tìm cầu Chúa

shepherd-sheep-12

Thi thiên 27
4 Tôi đã xin Ðức Giê-hô-va một điều, và sẽ tìm kiếm điều ấy! Ấy là tôi muốn trọn đời được ở trong nhà Ðức Giê-hô-va, Ðể nhìn xem sự tốt đẹp của Ðức Giê-hô-va, Và cầu hỏi trong đền của Ngài.
5 Vì trong ngày tai họa, Ngài sẽ che khuất tôi trong lều Ngài, Giấu tôi nơi kín mật của trại Ngài; Cũng sẽ đỡ tôi lên trên một hòn đá.
6 Bấy giờ đầu tôi sẽ được ngước cao hơn các kẻ thù nghịch vây quanh tôi; Trong trại Ngài tôi sẽ dâng của lễ bằng sự vui vẻ; Tôi sẽ hát mừng, và ca tụng Ðức Giê-hô-va.
7 Hỡi Ðức Giê-hô-va, xin hãy nghe; tiếng tôi kêu cầu cùng Ngài: hãy thương xót tôi, và nhậm lời tôi.

 

Đa-vít từ bé đã có thói quen tìm cầu Chúa hàng ngày, vừa chăn đàn chiên cho cha mình, vừa tâm sự và ca hát cho Chúa. Đấy không phải là thói quen đến từ cuộc sống vô tư lự với hình ảnh một cậu bé thảnh thơi ôm đàn trên bãi cỏ đâu các bạn ạ, vì chăn chiên một mình giữa đồng vắng là công việc nặng nhọc lắm đấy (sáng cho cả đàn đi ăn, chiều dẫn đi uống, trông coi xem có con nào đau ốm thương tích thì tìm cách chữa lành, tối xếp đá quây xung quanh đàn chiên thành chỗ để nghỉ, và chính mình nằm ngủ ngang chắn cửa ra vào). Và còn phải luôn cảnh giác với mọi nguy hiểm có thể xảy đến (các thú dữ như sói, sư tử, gấu rình rập), thậm chí còn phải một mình chiến đấu với chúng nữa chứ.

Tôi nghĩ việc này chắc chắn nặng nhọc và nguy hiểm hơn việc bán hàng ở chợ, làm thợ trong các lán rau, xưởng may, công trường, chứ đừng nói đến chuyện đi học hoặc làm việc văn phòng các cty... :)

 

Vậy mà cậu bé nông dân ấy chẳng quên tìm kiếm mặt Chúa và thưa chuyện Ngài hàng ngày. Để sau này lớn lên, thói quen trên đã giúp ông luôn được ơn Chúa giải cứu và nâng đỡ trong cuộc sống. Dù được Chúa cất nhắc lên, xức dầu để đứng vào những vị trí trọng trách, ông càng phải đối đầu nhiều hơn với khó khăn nguy hiểm và thù nghịch vây quanh. Nếm trải nhiều ngày tai họa. Chịu nhiều cuộc tấn công. Nhưng dường như ông chẳng phải quá bận lòng, vì đã có Chúa giấu ông, che ông, đỡ ông, dọn bàn cho ông, và lòng ông vẫn luôn ở trong đền thánh Chúa.

 

Tôi nghĩ chúng ta có thể bắt chước Đa-vít đã giữ lòng mình trong đền thánh bằng cách tranh thủ thầm cầu nguyện và tương giao với Chúa ngay trong công việc, hoặc khi ở nhà, đặc biệt khi lâm cơn nguy khốn...

 

Anh chị em cũng có thể chia sẻ đôi lời kinh nghiệm mình về sự che chở và giải cứu của Chúa trong ngày hoạn nạn cho mọi người cùng được khích lệ, được không?

 

Ms Quốc Hùng

Ngày 27.02.2013

 



© 1999-2017 Tinlanh.Ru