Chức Vụ Của Ê-sai

6
1 Năm vua Ô-xia băng, tôi nhìn thấy Chúa,
Ngự trên ngôi thật cao trọng huy hoàng,
Vạn sắc lung linh, rực ánh hào quang,
Đền thờ Chúa nổi lên trên vạt áo.

2 Phía trên Ngài, các sê-ra-phin độc đáo:
Hai cánh che chân, hai che mặt, hai bay.

3 Họ đồng thanh ngợi tôn Chúa suốt ngày:
Ôi rất thánh, Ôi thánh thay, rất thánh
Là Chúa Toàn Năng uy nghi bách thắng!
Khắp đất này vinh quang Chúa tràn dâng.

4 Ngạch cửa rung lên vì tôn ngợi vang lừng,
Đền thờ Chúa đầy khói thơm bay tỏa.

5 Tôi bỗng bật ra: “Khốn rồi, tận số!
Vì môi tôi thật bẩn thỉu nhớp nhơ,
Ở giữa một dân môi bẩn miệng dơ,
Và mắt thấy Chúa Quyền Uy, Vua Lớn.

6 Một sê-ra-phin bỗng từ đâu vụt đến,
Tay cầm than lửa đỏ ở bàn thờ,

7 Và nói rằng than đã chạm môi dơ,
Lỗi được xóa tội được tha rồi đó.

8 Đoạn tôi nghe tiếng Chúa Trời phán rõ:
Ta sẽ sai ai? Ai đi việc chúng ta?
“Có con đây”, tôi liền vội thưa qua,
Xin Thiên Chúa sai con đi phục vụ.

9 Ngài liền phán: Hãy đi ra đây đó,
Nói với dân này: Dù lắng tai nghe,
Nhưng các ngươi sẽ không hiểu tí gì,
Ngươi nhìn đấy, nhưng chẳng hề thấy được.

10 Hãy làm họ có tấm lòng khóa chặt,
Cho họ nặng tai, nhắm mắt, u mê.
Vì nếu mắt tinh, tai thính, hiểu ra,
Chúng quay lại và được Ta cứu chữa.

11 Tôi lại hỏi: Đến bao giờ, thưa Chúa?
Ngài đáp rằng cho đến lúc hoang vu,
Thành phố không dân, câm lặng như tờ,
Nhà bỏ trống, đất cỏ hoa dại mọc.

12 Cho đến khi Chúa lưu đày xa lắc,
Đất nước trở nên xơ xác tiêu điều.

13 Dù phần mười ở lại xứ quạnh hiu,
Thì xứ sở lại bị thiêu bị đốt.
Nhưng ai chặt cây cũng chừa lại gốc,
Giống thánh Ta chừa là cội rễ dân Ta.

Bài Thơ được Tiến Sĩ Phan Như Ngọc


© 1999-2017 Tinlanh.Ru