Thật chăng là có thể làm quen cùng Ngài?

Article Index

Tôi cần phải có được điều này

Khi Catơrin Kulman nhìn tôi và nói những lời này, dường như có sự gì xâm chiếm lấy tôi từ bên trong. Xâm chiếm một cách thực sự. Tôi bật khóc và tự nhủ thầm: "Tôi cần phải có được điều này".

Tôi cho rằng tất cả những người có mặt tại buổi nhóm đều cảm thấy những điều hệt như tôi. Song, Đức Chúa Trời có cách tiếp cận riêng đối với mỗi người trong chúng ta. Và tôi tin rằng buổi thờ phượng hôm nay được dành cho chính tôi.

Xin hãy hiểu cho tôi, vì tôi hoàn toàn còn là một cơ đốc nhân trẻ tuổi nên tôi không thể nhận thức được đúng những gì đang diễn ra tại buổi nhóm. Nhưng tôi tin tưởng tuyệt đối vào sự hiện thực của những sự đã diễn ra và của quyền năng đã hành động trong tôi lúc đó.

Buổi nhóm sắp kết thúc, khi nhìn vào người người đàn bà giảng Tin Lành này, đột nhiên tôi nhận thấy đầu bà được bao phủ bởi một lớp khăn mỏng. Thoạt tiên, tôi ngỡ mình nhìn nhầm, song lớp khăn mỏng này không biến mất, còn gương mặt Catơrin thì chói sáng qua lớp khăn.

Tôi không nghĩ rằng Đức Chúa Trời muốn tôn vinh chính miss Kulman, song tôi tin rằng Ngài đã sử dụng buổi nhóm này để thể hiện cho tôi thấy quyền năng của Ngài.

Buổi nhóm đã kết thúc, mọi người lục tục ra về. Còn tôi vẫn không hề muốn cử động. Tôi đã hối hả đến đây và bây giờ tôi chỉ muốn ngồi lại và tiếp tục nếm trải những gì vừa xảy ra.

Cuộc sống thường nhật của tôi trước đây không hề giống ngày hôm đó. Tôi biết rằng khi tôi về đến nhà thì cuộc chạy đuổi sẽ lại tiếp tục.

Tôi luôn luôn đánh giá mình thấp hơn người khác do tôi bị tật nói lắp rất nặng. Hồi bé, khi còn đi học trường dòng Công giáo, tôi luôn xa lánh chúng bạn chính vì khuyết tật trong phát âm.

Và kể cả sau khi tin nhận Chúa, tôi cũng chẳng có thêm bạn. Làm sao có thể kết giao cùng ai nếu tôi diễn đạt một cách khó nhọc?

Bởi lẽ đó tôi không muốn chia tay với những gì tôi đã có được ở Pittsburg. Giêxu là tất cả những gì trong đời tôi có. Tất cả những sự khác là vô nghĩa. Tôi không có cả hiện tại lẫn tương lai. Gia đình đã quay lưng lại với tôi. Tất nhiên tôi biết những người trong gia đình yêu thương tôi, nhưng quyết định hầu việc Giêxu của tôi đã đào một vực sâu ngăn cách chúng tôi.

Cũng vì thế mà tôi ngồi nán lại trong gian phòng trống không này. Có ai lại muốn bỏ Thiên đường mà đi về địa ngục cơ chứ?!

Nhưng không còn sự chọn lựa nào khác: xe buýt đang chờ, đã đến lúc quay về nhà. Khi ra khỏi nhà thờ, tôi dừng lại giây lát và nghĩ: "Bà ta có ý gì khi nói tới Đức Thánh Linh?"

Trên suốt đoạn đường về Tôrôntô tôi ngẫm nghĩ, suy tư: "Không hiểu bà ta nói vậy có ý gì?". Thậm chí tôi thắc mắc cùng một số người về điều đó. Nhưng không ai trả lời được vì bản thân họ cũng không hiểu.

Khỏi phải nói là tôi về nhà trong trạng thái mệt nhoài. Mệt vì thiếu ngủ, vì đoạn đường dài, và chủ yếu là mệt vì bị chấn động mạnh về cảm xúc - những sự từng trải thuộc linh. Thân thể rã rời của tôi cần được nghỉ ngơi.

Nhưng tôi không tài nào chợp mắt... Trong khi thể xác đầy mỏi mệt thì tâm linh vẫn đương còn hưng phấn. Trong tôi hết ngọn núi lửa này sang ngọn núi lửa khác tuôn phun.



© 1999-2017 Tinlanh.Ru