Thật chăng là có thể làm quen cùng Ngài?

Article Index

Tựa như sóng

Đứng trong gian phòng chật cứng người và tiếp tục thờ lạy Đức Chúa Trời, tôi bỗng cảm thấy có hơi thổi. Tôi mở mắt và ngó nhìn xung quanh để tìm hiểu hơi thổi có thể đến từ đâu. Hơi thổi đó thật nhẹ nhàng và bình thản như làn gió thoảng.

Tôi nhìn lên những ô cửa kính của Hội Thánh. Chúng đóng kín và nằm quá cao để làn hơi nhẹ như vậy có thể thổi xuống từ chúng.

Thêm vào đó hơi thổi lạ lùng mà tôi thấy đó nhiều hơn là chỉ một luồng không khí. Tôi cảm thấy nó cất lên từ tay này và đi khỏi từ tay kia. Thực sự tôi cảm thấy chuyển động đó.

Chuyện gì vậy? Liệu tôi có đủ can đảm kể cho người khác nghe những gì xảy ra với tôi không? Họ chắc hẳn sẽ cho rằng tôi bị loạn trí.

Những đợt sóng của hơi thổi này bao bọc lấy tôi. Sau đó tôi cảm thấy dường như có ai đó chùm chăn phủ lên người tôi - cái chăn ấm nóng.

Catơrin bắt đầu hầu việc mọi người nhưng tôi bị lạc trong Đức Thánh Linh xa đến nỗi giờ đây điều đó chẳng có ý nghĩa gì hết với tôi. Đức Chúa Trời đến gần tôi hơn bao giờ hết.

Tôi cảm thấy tôi cần phải trò chuyện cùng Ngài nhưng tôi chỉ có thể thì thào: "Chúa Giêxu yêu quý! Hãy thương xót con". Tôi cứ lẩm bẩm: "Chúa Giêxu, xin hãy thương xót con".

Tôi cảm thấy mình thật không xứng đáng. Cũng như Êsai khi ở trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời. "Khốn nạn cho tôi! xong đời tôi rồi! Vì tôi là người có môi dơ dáy, ở giữa một dân tộc có môi dơ dáy, bởi mắt tôi đã thấy Vua, tức Đức Giêhôva vạn quân"(Êsai 6:5). Điều giống hệt như vậy xảy ra khi người ta nhìn thấy Chúa Giêxu. Ngay tức khắc, họ nhận ra sự dơ dáy của mình và thấy cần sự gột rửa.

Chính điều đó đã xảy ra với tôi. Dường như có một ngọn đèn pha cực mạnh chiếu thẳng vào người tôi. Tôi nhìn thấy tất cả sự yếu đuối, mọi tật xấu và mọi tội lỗi của mình.

Tôi nhắc đi nhắc lại: "Chúa Giêxu, xin hãy thương xót con".

Sau đó tôi nghe thấy một giọng nói và hiểu rằng đó là tiếng Chúa phán. Tiếng Chúa nói thật khẽ nhưng tôi không thể nhầm nó với tiếng gì khác. Tôi nghe thấy: "Sự thương xót của ta đã trải rộng đến con".

Trước đó, đời sống cầu nguyện của tôi không khác gì của những cơ đốc nhân khác. Nhưng giờ đây tôi nói cùng Chúa và Ngài nói cùng tôi. Ô, biết gọi mối thông công này là gì đây!

Lúc đó tôi còn chưa biết rằng những gì xảy ra với tôi ở hàng ghế thứ ba trong Hội Thánh... ở Pittburg chỉ là khởi điểm của những sự kiện vĩ đại mà Chúa đã định trước cho đời tôi.

Những lời của Giêxu vang lên trong tai tôi: "Sự thương xót của ta đã trải rộng đến con".

Tôi khóc lóc sụt sùi và ngồi xuống ghế. Tôi không thể lấy gì để so sánh với những cảm xúc đầy rẫy trong tôi lúc đó. Tôi cảm thấy sự động chạm và sự đổ đầy của Đức Thánh Linh, tất cả những thứ khác thật vô nghĩa. Thậm chí bom nguyên tử có nổ ở Pittsburg hay cả trái đất có tan thành muôn mảnh lúc đó thì tôi cũng chẳng chú ý mảy may. Tôi cảm nhận được câu Kinh Thánh: "Sự bình an... cao hơn mọi sự hiểu biết"(Phil. 4:7).

Tôi đã nhiều lần nghe Jim nói về những phép lạ xảy ra ở các buổi nhóm của miss Kulma nhưng những gì mắt tôi nom thấy trong vòng ba giờ đồng hồ đó đã vượt quá hết thảy những gì tôi có thể tưởng tượng. Những người điếc bắt đầu nghe được. Một thiếu phụ bước dậy khỏi xe lăn. Người ta bắt đầu lên làm chứng lành khối u, khỏi bệnh thấp khớp, hết chứng đau đầu. Thậm chí cả những người công kích kịch liệt nhất cũng phải công nhận những sự lành bệnh ở các buổi nhóm của miss Kulman là thật.



© 1999-2017 Tinlanh.Ru