Thật chăng là có thể làm quen cùng Ngài?

Article Index

doveChỉ còn ba ngày nữa là tới Giáng sinh năm 1973. Vào buổi sáng mờ sương lạnh lẽo đó vầng dương còn chưa ló rạng trên bầu trời Tôrôntô.

Ngài xuất hiện thật bất ngờ... Bước vào phòng tôi lúc đó là Đức Thánh Linh. Vào buổi sáng hôm đó, Ngài thực hữu đối với tôi cũng như quyển sách này thực hữu trước mắt bạn vậy.

Sự kiện đó đã thay đổi toàn bộ cuộc đời tôi. Những giọt lệ ngạc nhiên và sung sướng tuôn lăn trên gò má khi tôi lật mở Kinh Thánh, còn Đức Thánh Linh trả lời những thắc mắc của tôi.

Căn phòng tưởng như được cất nhấc lên giữa các tầng trời; và tôi tha thiết muốn được ở lại đó mãi mãi. Cách đó không lâu tôi đón lần sinh nhật thứ hai mốt của mình và cuộc gặp Đức Thánh Linh lần này là món quà sinh nhật và Giáng Sinh quý giá nhất tôi nhận được cho đến ngày đó.

Lúc ấy cha mẹ tôi ở phòng bên cạnh. Họ chắc không thể hiểu nổi nếu như được ai đó kể cho nghe về những gì đã xảy ra với cậu con trai Benny của họ. Nếu như cha mẹ tôi lúc đó hay biết tôi đã trải qua những gì thì đó sẽ là giọt nước cuối cùng trong mối quan hệ gia đình vốn căng thẳng bấy nay của chúng tôi. Đã gần hai năm trôi qua kể từ ngày tôi hiến dâng đời sống mình cho Chúa Giêxu, cha mẹ tôi hoàn toàn không tiếp xúc với tôi. Điều đó thật khủng khiếp...Chúng tôi nhập cư vào Canađa từ Israen. Vi phạm tất cả các truyền thống, tôi đã làm điếm nhục gia phong. Trong đời, chưa bao giờ tôi làm điều gì khiêu khích như vậy...

Song, vào những phút đó căn phòng tôi tràn ngập một niềm vui sướng thanh sạch. Một niềm vui sướng khôn tả. Sự vui mừng đó tràn đầy vinh hiển! Nếu như hai ngày trước khi những sự việc này phải xảy ra có ai đó kể tôi nghe về chúng, chắc tôi đã đáp rằng: "Không, điều đó không thể xảy ra!". Nhưng giờ đây, Đức Thánh Linh đã trở nên sống động đối với tôi. Ngài không còn là "ngôi thứ ba" bí ẩn của Ba Ngôi Đức Chúa Trời. Với tôi Ngài hoàn toàn là một Đấng thực hữu và sống.

Và bây giờ tôi muốn chia sẻ Ngài với các bạn.

Bạn của tôi ơi, nếu bạn đã sẵn sàng đón nhận những mối quan hệ thầm kín và kỳ diệu nhất với Đức Thánh Linh, những mối quan hệ tuyệt hơn hết thảy những gì trước đây bạn có thể mơ ước thi` hãy tiếp tục đọc sách này. Nếu bạn chưa sẵn sàng, tôi khuyên bạn hãy gấp sách lại mãi mãi. Đúng vậy. Hãy gấp cuốn sách này lại! Bởi lẽ những gi` tôi muốn chia sẻ trong sách này sẽ biến đổi đời sống thuộc linh của bạn.

Điều đó sẽ xảy ra một cách bất ngờ: có thể là trong thời gian bạn đọc sách, cũng có thể trong thời gian bạn cầu nguyện hay trên đường bạn đi làm. Đức Thánh Linh chắc chắn sẽ đáp lại lời gọi Ngài. Ngài sẽ thành người bạn, người dẫn đường, Đấng an ủi và bạn đồng hành tốt nhất của bạn. Và khi chúng ta gặp nhau, bạn sẽ nói: "Benny! Tôi muốn nói anh nghe về những gì Thánh Linh đã làm trong cuộc sống tôi!"


Biểu hiện của quyền năng Đức Chúa Trời

Đêm ngắn ngủi ở Pittsburg

Anh bạn Jim Pointer rủ tôi đi cùng anh ta đến Pittsburg, bang Penxilvan. Tôi làm quen với Jim ở Hội Thánh nơi tôi sinh hoạt. Anh ta là người hầu việc Chúa trong cộng đồng phái Giám Lý Tự Do. Chúng tôi làm thành một đoàn đến Pittsburg dự buổi nhóm cầu nguyện chữa bệnh của người phụ nữ giảng Tin Lành Catơrin Kulman. Thú thật là tôi biết rất ít về các buổi nhóm của bà ta. Tôi đã từng thấy bà qua ti vi nhưng nhưng khi đó Kulman không khiến tôi quan tâm. Tôi cảm thấy dường như bà ta nom không được tự nhiên cho lắm. Vì vậy tôi tuyệt nhiên không nóng lòng muốn gặp bà.

Nhưng tôi đã không thể từ chối Jim, anh ấy là bạn tôi mà.

Trong xe buýt tôi nói: "Jim, cậu không thể hình dung nổi tớ đã mất bao nhiêu công sức để nài xin bố tớ cho đi lần này". Các bạn thấy không? Sau khi tôi tin Chúa cha mẹ tôi làm hết sức để ngăn cản tôi đến Hội Thánh. Mà đây còn là chuyến đi đến tận Pittsburg! Việc cho đi gần như không thể được. Tuy nhiên, cuối cùng, vô cùng miễn cưỡng, cha mẹ cũng đành phải cho tôi đi.

Tảng sáng thứ năm, chúng tôi rời khỏi Tôrôntô. Sau đó chuyến đi của chúng tôi nếu không gặp sự gì trục trặc cũng mất bảy giờ đồng hồ đã bị cơn bão tuyết bất thần làm chậm lại. Chúng tôi lê được đến khách sạn thì đã một giờ đêm.

Trong phòng trọ, Jim nói: "Benny, chúng ta sẽ phải dậy lúc năm giờ sáng".

"Lúc năm giờ sáng? - tôi hỏi lại. -Để làm gì?"

Anh bạn tôi liền giải thích, nếu không có mặt trước cửa nhà thờ tầm sáu giờ sáng thì chúng tôi sẽ không có chỗ.

Tôi không tin vào tai mình nữa. Bạn đã bao giờ nghe nói để được vào nhà thờ thì cần phải đi từ trước lúc bình minh và đứng dưới làn gió lạnh thấu xương để đợi cửa mở? Nhưng Jim khăng khăng rằng đó chính là điều chúng tôi cần phải làm.

Lúc đó trời khá lạnh...Chúng tôi dậy lúc năm giờ sáng. Tôi khoác lên người mọi thứ áo quần mà tôi có thể tìm thấy. Tóm lại là đủ bộ. Tôi nom như một người Eskimô miền Cực Bắc.

Chúng tôi tới trung tâm thành phố, nơi có Hội Thánh Trưởng Lão đầu tiên khi trời vẫn còn tối. Tôi vô cùng sửng sốt khi nhìn thấy hàng trăm người ở đó. Cửa mở sau đó hai tiếng đồng hồ. Vóc người thấp đâm ra có lợi. Tôi cố len gần về phía cửa và kéo Jim sau mình. Thậm chí ở đó có cả những người ngủ trên bậc cửa. Một thiếu phụ giải thích: "Họ ở đây từ tối qua, và tuần nào cũng vậy."

Đang đứng ngoài cửa Hội Thánh, bỗng nhiên tôi run rẩy như có ai nắm lấy vai tôi mà lắc.

Tôi quyết định rằng cơn lạnh đã ngấm vào tôi. Nhưng tôi mặc rất ấm áp và không hề thấy lạnh. Một cơn run rẩy nào đó không hiểu nổi bao trùm lấy tôi.

Trước đây chưa bao giờ xảy ra với tôi chuyện gì tương tự thế này. Và cơn run đó có vẻ như không có ý qua đi. Tôi thấy xấu hổ nếu nói ra với Jim về chuyện này, nhưng có thể cảm thấy rõ tất cả các bộ phận trên người tôi run bần bật. Tôi thấy sự run rẩy ở đầu gối, thậm chí ở trong miệng." Chuyện gì xảy ra? - Tôi không hiểu. - Đó là gì, quyền năng của Đức Chúa Trời?!" Tôi không thể hiểu gì cả.


Chạy đua... trong Hội Thánh

Và rồi thì giờ mở cửa cũng đến. Cả đám đông ùa về phía cửa và ép tôi chặt đến nỗi khó bề cựa quậy. Còn cơn run rẩy nào có giảm đi...

Jim nói: "Benny, cửa mở một cái thì hãy cắm đầu cắm cổ mà chạy".

"Sao lại thế?"

"Nếu cậu không chạy thì người ta dẫm bẹp cậu ngay". Jim đã từng ở đó nên cậu ta biết sự gì chờ đợi phía trước.

Quả thực, tôi không nghĩ rằng đến nông nỗi phải chạy đua trong Hội Thánh, nhưng thực tế là vậy. Và khi cửa mở, tôi lao khỏi chỗ nhanh như một vận động viên chạy cự ly ngắn ở Thế vận hội Ôlimpích. Tôi vượt qua tất cả, nào là các bà có tuổi, nào là các cậu thanh niên, vượt hết. Khi chạy đến hàng ghế đầu, tôi muốn chiếm chỗ ở đó. Nhưng ban tổ chức giải thích rằng tất cả các chỗ ở hàng ghế thứ nhất đã có người. Như về sau tôi được rõ, những người phụ tá của miss Kulman chọn một cách đặc biệt những người ngồi hàng ghế đầu. Miss Kulman rất nhạy cảm với Đức Thánh Linh và bà muốn nhìn thấy trước mặt mình chỉ những người thuộc linh khá, họ sẽ nâng đỡ bà khi cầu nguyện.

Tôi biết cãi vã chỉ vô ích, nhất là với tật nói lắp kinh khủng của tôi. Hàng ghế thứ hai cũng đã hết chỗ, rồi tôi và Jim tìm được hai ghế ở hàng thứ ba.

Còn một tiếng đồng hồ nữa mới bắt đầu nên tôi cởi bỏ áo măng tô, tháo găng tay và giày. Thư giãn đôi chút, tôi chợt nhận ra rằng cơn run còn mạnh hơn trước. Tôi không làm cách nào loại bỏ được nó. Tay và chân tôi run bần bật như thể tôi được nối vào một cỗ máy nào đó. Một cảm giác lạ lùng, hoàn toàn xa lạ... Nói thực tình, lúc đó tôi sợ hãi thật sự.

Tiếng đàn organ cất lên, song mọi ý nghĩ của tôi tập trung vào sự run rẩy chế ngự mình. Cảm xúc đó không hề đau yếu, bệnh tật. Nó chẳng hề giống những cảm giác khi bị cảm hay váng vất. Dần dần nó trở nên dễ chịu. Cảm giác đó rất khác thường và hoàn toàn không giống những cảm giác thể xác quen thuộc của cơ thể.

Vào khoảng khắc đó, không hiểu từ đâu, Catơrin Kulman xuất hiện. Bầu không khí trong Hội Thánh đã được tích điện. Tôi không biết phải chờ đợi gì. Tôi không cảm thấy gì. Không thấy những tiếng kèn, chẳng có các thiên sứ hát. Không có gì hết... Tôi chỉ biết rằng tôi run rẩy đã ba giờ đồng hồ.

Và khi tiếng hát cất lên, hoàn toàn bất ngờ, tôi bỗng làm những việc mà tôi hoàn toàn không nghĩ mình sẽ làm. Tôi đứng dậy. Hai tay tôi giơ lên, nước mắt ràn rụa trên mặt tôi. Chúng tôi hát bài "Lớn bấy duy Ngài".

Bất giác trong tôi có gì đó nổ tung. Trước đây, chưa bao giờ nước mắt tôi lại chảy nhiều như vậy. Một sự phấn chấn tâm hồn khác thường, có thể nói là phấn chấn cao độ. Tôi cảm thấy một vinh hiển vĩ đại.

Tôi không hát như tôi vẫn thường hát trong Hội Thánh. Tôi hát bằng tất cả bản thân mình. Và khi hát đến câu "Hồn ngợi khen Chúa...", tôi đã hát thật sự bằng tất cả linh hồn mình.

Bởi bài hát này tôi bị lạc trong Thánh Linh đến nỗi phải một lúc sau mới nhận ra là cơn run rẩy đã hoàn toàn chấm dứt.

Song, bầu không khí vinh hiển không biến mất. Tôi nghĩ rằng mình đã được nhấc tới tận trời cao và vì thế tôi thờ lạy Đức Chúa Trời nhiệt thành hơn bao giờ hết. Tôi có cảm giác là mình đã giáp mặt với chân lý thuộc linh thánh sạch nhất. Không rõ những người khác ra sao còn tôi thì cảm thấy điều đó.

Lúc trước, chàng cơ đốc nhân trẻ tuổi trong đời đã từng nếm trải những động chạm của Đức Chúa Trời nhưng chưa phải là những gì diễn ra vào hôm đó.


Tựa như sóng

Đứng trong gian phòng chật cứng người và tiếp tục thờ lạy Đức Chúa Trời, tôi bỗng cảm thấy có hơi thổi. Tôi mở mắt và ngó nhìn xung quanh để tìm hiểu hơi thổi có thể đến từ đâu. Hơi thổi đó thật nhẹ nhàng và bình thản như làn gió thoảng.

Tôi nhìn lên những ô cửa kính của Hội Thánh. Chúng đóng kín và nằm quá cao để làn hơi nhẹ như vậy có thể thổi xuống từ chúng.

Thêm vào đó hơi thổi lạ lùng mà tôi thấy đó nhiều hơn là chỉ một luồng không khí. Tôi cảm thấy nó cất lên từ tay này và đi khỏi từ tay kia. Thực sự tôi cảm thấy chuyển động đó.

Chuyện gì vậy? Liệu tôi có đủ can đảm kể cho người khác nghe những gì xảy ra với tôi không? Họ chắc hẳn sẽ cho rằng tôi bị loạn trí.

Những đợt sóng của hơi thổi này bao bọc lấy tôi. Sau đó tôi cảm thấy dường như có ai đó chùm chăn phủ lên người tôi - cái chăn ấm nóng.

Catơrin bắt đầu hầu việc mọi người nhưng tôi bị lạc trong Đức Thánh Linh xa đến nỗi giờ đây điều đó chẳng có ý nghĩa gì hết với tôi. Đức Chúa Trời đến gần tôi hơn bao giờ hết.

Tôi cảm thấy tôi cần phải trò chuyện cùng Ngài nhưng tôi chỉ có thể thì thào: "Chúa Giêxu yêu quý! Hãy thương xót con". Tôi cứ lẩm bẩm: "Chúa Giêxu, xin hãy thương xót con".

Tôi cảm thấy mình thật không xứng đáng. Cũng như Êsai khi ở trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời. "Khốn nạn cho tôi! xong đời tôi rồi! Vì tôi là người có môi dơ dáy, ở giữa một dân tộc có môi dơ dáy, bởi mắt tôi đã thấy Vua, tức Đức Giêhôva vạn quân"(Êsai 6:5). Điều giống hệt như vậy xảy ra khi người ta nhìn thấy Chúa Giêxu. Ngay tức khắc, họ nhận ra sự dơ dáy của mình và thấy cần sự gột rửa.

Chính điều đó đã xảy ra với tôi. Dường như có một ngọn đèn pha cực mạnh chiếu thẳng vào người tôi. Tôi nhìn thấy tất cả sự yếu đuối, mọi tật xấu và mọi tội lỗi của mình.

Tôi nhắc đi nhắc lại: "Chúa Giêxu, xin hãy thương xót con".

Sau đó tôi nghe thấy một giọng nói và hiểu rằng đó là tiếng Chúa phán. Tiếng Chúa nói thật khẽ nhưng tôi không thể nhầm nó với tiếng gì khác. Tôi nghe thấy: "Sự thương xót của ta đã trải rộng đến con".

Trước đó, đời sống cầu nguyện của tôi không khác gì của những cơ đốc nhân khác. Nhưng giờ đây tôi nói cùng Chúa và Ngài nói cùng tôi. Ô, biết gọi mối thông công này là gì đây!

Lúc đó tôi còn chưa biết rằng những gì xảy ra với tôi ở hàng ghế thứ ba trong Hội Thánh... ở Pittburg chỉ là khởi điểm của những sự kiện vĩ đại mà Chúa đã định trước cho đời tôi.

Những lời của Giêxu vang lên trong tai tôi: "Sự thương xót của ta đã trải rộng đến con".

Tôi khóc lóc sụt sùi và ngồi xuống ghế. Tôi không thể lấy gì để so sánh với những cảm xúc đầy rẫy trong tôi lúc đó. Tôi cảm thấy sự động chạm và sự đổ đầy của Đức Thánh Linh, tất cả những thứ khác thật vô nghĩa. Thậm chí bom nguyên tử có nổ ở Pittsburg hay cả trái đất có tan thành muôn mảnh lúc đó thì tôi cũng chẳng chú ý mảy may. Tôi cảm nhận được câu Kinh Thánh: "Sự bình an... cao hơn mọi sự hiểu biết"(Phil. 4:7).

Tôi đã nhiều lần nghe Jim nói về những phép lạ xảy ra ở các buổi nhóm của miss Kulma nhưng những gì mắt tôi nom thấy trong vòng ba giờ đồng hồ đó đã vượt quá hết thảy những gì tôi có thể tưởng tượng. Những người điếc bắt đầu nghe được. Một thiếu phụ bước dậy khỏi xe lăn. Người ta bắt đầu lên làm chứng lành khối u, khỏi bệnh thấp khớp, hết chứng đau đầu. Thậm chí cả những người công kích kịch liệt nhất cũng phải công nhận những sự lành bệnh ở các buổi nhóm của miss Kulman là thật.


Tại sao bà ta khóc

Buổi nhóm vẫn tiếp tục, tôi đang khe khẽ cầu nguyện thì bỗng dưng tất cả im bặt. Tôi nhủ thầm: "Lạy Chúa, xin đừng để buổi nhóm kết thúc".

Tôi nhìn Catơrin và thấy bà lấy hai tay che mặt và khóc. Tiếng nức nở to đến nỗi tất cả xung quanh im bặt. Tiếng nhạc lặng đi. Những người trong ban tổ chức đứng chết lặng.

Mọi ánh mắt đều hướng về người đàn bà đang nức nở. Riêng tôi tôi chẳng tài nào hiểu nổi sao bà lại khóc. Chưa bao giờ tôi thấy một người hầu việc Chúa làm điều gì tương tự. Bà ta khóc cho cái gì?( Sau này tôi được nghe kể rằng chuyện như vậy chưa khi nào xảy ra với miss Kulman. Các phụ tá của bà cho đến giờ vẫn còn nhớ sự kiện này).

Catơrin khóc vài phút. Sau đó, bà ngẩng đầu lên...Chúng tôi đứng cách nhau có vài mét. Mắt bà sáng long lanh. Bà phát ra một năng lượng khác thường. Trong giây phút đó, bà có một sự mạnh mẽ và can đảm mà tôi chưa từng thấy ở ai. Miss Kulman chỉ tay vào gian phòng với một sức mạnh bất thường và xúc động, thậm chí với nỗi đau đớn.

Giả sử ma quỉ đứng trước mặt bà lúc đó thì đã bị bà hất bay đi chỉ bằng một cử động.

Đó là một thời điểm rất quan trọng. Vẫn khóc sụt sùi bà nhìn xuống phía dưới và thốt lên, giọng đầy đau khổ: "Xin đừng". Cảm giác như bà hơi kéo dài giọng: " Xin đừng làm đau lòng Đức Thánh Linh".

Bà ta van nài như người mẹ cầu khẩn tên sát nhân đừng động đến con mình. Bà đã cầu khẩn và van xin.

"Xin đừng, - Catơrin khóc sụt sịt, - đừng làm đau lòng Đức Thánh Linh".

Thậm chí giờ đây tôi vẫn nhìn thấy ánh mắt bà ta. Lúc đó tôi cảm giác như bà nhìn thẳng vào tôi.

Khi Catơrin thốt lên những lời này, cả căn phòng lặng đi và sau đó là một sự im ắng hoàn toàn trong phòng. Tôi nín thở và thậm chí không dám ngọ nguậy ngón tay. Bám chặt tay vào lưng dãy ghế trước mặt, tôi chờ đợi sự gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Bà ta tiếp tục:" Lẽ nào các bạn không hiểu? Ngài là tất cả những gì tôi có!"

Tôi nghĩ bụng: " Bà ta nói gì?"

Catơrin nói rất xúc động: " Xin đừng làm Ngài bị thương. Ngài là tất cả những gì tôi có. Xin đừng làm thương tổn đấng tôi yêu mến!"

Tôi sẽ không bao giờ quên những lời này. Cho đến giờ tôi vẫn nhớ sự căng thẳng của người đàn bà lạ lùng này khi thốt lên những lời đó.

ở Hội Thánh của tôi mục sư đã nói về Đức Thánh Linh nhưng hoàn toàn không như người phụ nữ này. Mục sư của tôi thường nói về ơn nói tiếng lạ hoặc ơn tiên tri, tuy nhiên tôi chưa bao giờ nghe từ miệng ông ta nói: ' Ngài là người bạn thân thiết nhất, cao quý nhất, đáng yêu nhất '. Catơrin Kulman nói về Ngài như về một bổn thể còn gần gũi với bà ta hơn là như tôi với bạn.

Sau đó bà ta chỉ tay về phía tôi và nói rõ rành: 'Ngài hiện thực hơn mọi sự trên thế gian này!'.


Tôi cần phải có được điều này

Khi Catơrin Kulman nhìn tôi và nói những lời này, dường như có sự gì xâm chiếm lấy tôi từ bên trong. Xâm chiếm một cách thực sự. Tôi bật khóc và tự nhủ thầm: "Tôi cần phải có được điều này".

Tôi cho rằng tất cả những người có mặt tại buổi nhóm đều cảm thấy những điều hệt như tôi. Song, Đức Chúa Trời có cách tiếp cận riêng đối với mỗi người trong chúng ta. Và tôi tin rằng buổi thờ phượng hôm nay được dành cho chính tôi.

Xin hãy hiểu cho tôi, vì tôi hoàn toàn còn là một cơ đốc nhân trẻ tuổi nên tôi không thể nhận thức được đúng những gì đang diễn ra tại buổi nhóm. Nhưng tôi tin tưởng tuyệt đối vào sự hiện thực của những sự đã diễn ra và của quyền năng đã hành động trong tôi lúc đó.

Buổi nhóm sắp kết thúc, khi nhìn vào người người đàn bà giảng Tin Lành này, đột nhiên tôi nhận thấy đầu bà được bao phủ bởi một lớp khăn mỏng. Thoạt tiên, tôi ngỡ mình nhìn nhầm, song lớp khăn mỏng này không biến mất, còn gương mặt Catơrin thì chói sáng qua lớp khăn.

Tôi không nghĩ rằng Đức Chúa Trời muốn tôn vinh chính miss Kulman, song tôi tin rằng Ngài đã sử dụng buổi nhóm này để thể hiện cho tôi thấy quyền năng của Ngài.

Buổi nhóm đã kết thúc, mọi người lục tục ra về. Còn tôi vẫn không hề muốn cử động. Tôi đã hối hả đến đây và bây giờ tôi chỉ muốn ngồi lại và tiếp tục nếm trải những gì vừa xảy ra.

Cuộc sống thường nhật của tôi trước đây không hề giống ngày hôm đó. Tôi biết rằng khi tôi về đến nhà thì cuộc chạy đuổi sẽ lại tiếp tục.

Tôi luôn luôn đánh giá mình thấp hơn người khác do tôi bị tật nói lắp rất nặng. Hồi bé, khi còn đi học trường dòng Công giáo, tôi luôn xa lánh chúng bạn chính vì khuyết tật trong phát âm.

Và kể cả sau khi tin nhận Chúa, tôi cũng chẳng có thêm bạn. Làm sao có thể kết giao cùng ai nếu tôi diễn đạt một cách khó nhọc?

Bởi lẽ đó tôi không muốn chia tay với những gì tôi đã có được ở Pittsburg. Giêxu là tất cả những gì trong đời tôi có. Tất cả những sự khác là vô nghĩa. Tôi không có cả hiện tại lẫn tương lai. Gia đình đã quay lưng lại với tôi. Tất nhiên tôi biết những người trong gia đình yêu thương tôi, nhưng quyết định hầu việc Giêxu của tôi đã đào một vực sâu ngăn cách chúng tôi.

Cũng vì thế mà tôi ngồi nán lại trong gian phòng trống không này. Có ai lại muốn bỏ Thiên đường mà đi về địa ngục cơ chứ?!

Nhưng không còn sự chọn lựa nào khác: xe buýt đang chờ, đã đến lúc quay về nhà. Khi ra khỏi nhà thờ, tôi dừng lại giây lát và nghĩ: "Bà ta có ý gì khi nói tới Đức Thánh Linh?"

Trên suốt đoạn đường về Tôrôntô tôi ngẫm nghĩ, suy tư: "Không hiểu bà ta nói vậy có ý gì?". Thậm chí tôi thắc mắc cùng một số người về điều đó. Nhưng không ai trả lời được vì bản thân họ cũng không hiểu.

Khỏi phải nói là tôi về nhà trong trạng thái mệt nhoài. Mệt vì thiếu ngủ, vì đoạn đường dài, và chủ yếu là mệt vì bị chấn động mạnh về cảm xúc - những sự từng trải thuộc linh. Thân thể rã rời của tôi cần được nghỉ ngơi.

Nhưng tôi không tài nào chợp mắt... Trong khi thể xác đầy mỏi mệt thì tâm linh vẫn đương còn hưng phấn. Trong tôi hết ngọn núi lửa này sang ngọn núi lửa khác tuôn phun.


Khi nhận biết sự hiện diện của Đức Chúa Trời

Ai kéo tôi?

Đang nằm trên giường thì bỗng dưng tôi cảm thấy như có ai đó kéo tôi xuống đất và như muốn đẩy tôi quỳ xuống. Cảm giác đó thật lạ lùng, song là cảm giác thực và mạnh đến nỗi tôi không đủ sức cưỡng lại. Vậy là tôi đã quỳ trên hai đầu gối trong căn phòng tối như bưng. Và như vậy chưa xong, tôi còn phải trả lời các câu hỏi của Ngài.

Tôi hiểu mình muốn điều gì nhưng không thể diễn tả thành lời. Tôi muốn có những gì mà miss Kulman có ở Pittsburg. Tôi nghĩ "Mình muốn có những gì mà Catơrin Kulman có". Giản đơn là tôi khao khát những điều bà ta đã nói mặc dù tôi không hiểu tường tận điều đó là gì.

Song, mặc dù đã biết muốn nói gì, tôi cũng không hình dung được là phải nói gì. Vì thế tôi quyết định nói lời đề nghị bằng một cách duy nhất mà tôi biết: đó là diễn đạt bằng những lời đơn giản nhất của chính mình.

Tôi muốn nói chuyện cùng Đức Thánh Linh cho dù lúc trước chưa bao giờ tôi làm điều đó. Một ý nghĩ xuất hiện: "Mình làm thế có đúng không?". Chẳng là tôi chưa khi nào trò chuyện cùng Thánh Linh, thậm chí chưa bao giờ nghĩ Ngài là một thân vị để có thể tiếp chuyện. Tôi không nghĩ ra là phải mở đầu sự cầu nguyện ra sao. Tuy nhiên, mong muốn được biết Ngài rõ như bà Kulman biết Ngài tràn ngập trong con người tôi.

Benny_HinnTôi bắt đầu cầu nguyện: "Thưa Đức Thánh Linh, Catơrin Kulman đã nói Ngài là bạn của bà ta...". Lời lẽ đi ra từ miệng tôi rất chậm rãi: "Con cảm tưởng là con không biết Ngài. Cho đến ngày hôm nay, con ngỡ con đã biết Ngài, nhưng sau buổi nhóm này, con đã hiểu ra rằng con chưa hề biết Ngài".

Sau đó, tôi giơ tay lên và hỏi với sự tin cậy con trẻ: "Con có thể làm quen với Ngài không? Thật chăng là có thể là quen cùng Ngài?".

Tôi thận trọng nghĩ: "Mình làm thế này có đúng không? Có được phép trò chuyện cùng Thánh Linh như thế không?" sau đó tôi quyết định: "Nếu mình sẽ chân thật trong chuyện này thì Chúa sẽ tỏ là mình đúng hay sai". Tôi muốn biết xem là bà Catơrin có đúng không?

Sau những lời tôi đã thốt cùng Đức Thánh Linh, có vẻ như không có sự gì xảy ra cả. Tôi tự hỏi mình: "Có thể làm quen với Đức Thánh Linh thật sao? Trong thực tế điều này có xảy ra không?"

Mắt tôi nhắm nghiền, và bỗng dưng, dường như bị điện giật, thân mình tôi bắt đầu co giật hệt như lúc đứng đợi ngoài nhà thờ và sau đó trong buổi nhóm ở Pittsburg.

Sự run rẩy lạ lùng quay trở lại, và tôi nghĩ bụng: "ồ, điều đó lại xảy ra". Song, không hề có đám đông nào chèn ép tôi, tôi cũng không mặc đồ nặng trịch. Tôi đang ở trong căn phòng ấm áp của mình, mặc mỗi bộ pigiama, vậy mà cả thân mình tôi bị sự run rẩy bao bọc.

Tôi sợ mở mắt... như thể buổi nhóm hằng ghi nhớ đang tái hiện. Bất ngờ, tôi cảm thấy tấm chăn ấm áp của quyền năng Đức Chúa Trời lại quấn quanh người tôi.

Tôi cảm thấy mình như đã được cất lên Thiên đường. Dĩ nhiên là tôi vẫn đang ở dưới đất, song thực lòng mà nói, thật khó tin là Thiên đường có thể vĩ đại hơn thế. Tôi nghĩ: "Nếu mình mở mắt thì sẽ phát hiện ra mình đang ở Pittsburg hoặc trong Cửa Ngọc trai".

Một lát sau tôi hé mắt nhìn và tôi vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy căn phòng mình. Vẫn là sàn nhà đó, vẫn bộ pigiama đó trên người., song thân mình tôi vẫn run lẩy bẩy bởi quyền năng của Thánh Linh Đức Chúa Trời.

Tôi ngủ thiếp đi, không nhận thức được tầm vĩ đại của những thay đổi đã đến trong đời tôi.


Những lời đầu tiên

Tôi thức giấc rất sớm, nôn nả muốn trò chuyện cùng người bạn mới.

Những lời đầu tiên tôi nói cùng Ngài là: "Chúc Thánh Linh một buổi sáng tốt lành".

Ngay sau khi tôi vừa thốt những lời đó, bầu không khí vinh hiển lại đổ về phòng tôi, song tôi không hề run rẩy. Tôi cảm thấy mình nhẹ bỗng, đơn giản là được sự vinh hiển của Ngài quấn quanh. Tôi nói lần thứ hai: "Chúc Thánh Linh một buổi sáng tốt lành", giờ thì tôi biết chính xác là Ngài đang ở ngay cạnh tôi, trong phòng này. Vào buổi sáng hôm đó, tôi đã được đầy rẫy Thánh Linh, sau đó điều này xảy ra mỗi khi tôi cầu nguyện: từ dạo đó lần nào cầu nguyện tôi cũng nhận được sự xức dầu tươi mới và đầy rẫy Thánh Linh.

Ở đây không chỉ việc nói tiếng lạ. Đúng, tôi đã nói tiếng thiên thượng, song đó chưa phải là tất cả. Đức Thánh Linh đã trở nên thực hữu hiện thực, Ngài đã trở thành bạn tri kỷ, cố vấn và người bạn đường của tôi.

Mong muốn đầu tiên của tôi vào sáng hôm đó là giở Kinh thánh. Tôi muốn biết mọi điều một cách tỏ tường. Khi tôi giở Kinh thánh lúc đó, tôi không nghi ngờ mảy may về sự hiện diện của Thánh Linh trong phòng, tôi tin chắc về điều đó như thể Ngài ngồi kề bên tôi thật. Tôi không thấy Ngài, song tôi cảm giác được Ngài đang ngự tại đâu. Tôi dần dần nhận biết thân vị Ngài.

Kể từ ngày đó, Kinh thánh đối với tôi có một giá trị khác hẳn. Tôi yêu cầu Ngài: "Chúa Thánh Linh ơi, xin Ngài hãy tỏ cho con điều này qua Kinh thánh". Tôi muốn biết Ngài đã xuống thế gian vì sao và để làm gì, Ngài liền dẫn tôi tới đoạn: "Về phần chúng ta, chúng ta chẳng nhận lấy thần thế gian, nhưng đã nhận lấy Thánh Linh từ Đức Chúa Trời đến, hầu được hỉểu biết những ơn mà chúng ta nhận lãnh bởi Đức Chúa Trời" (I Côrinhtô 2:12).

Còn khi tôi thắc mắc vì sao Ngài muốn kết bạn cùng tôi, Ngài dẫn tôi xem lời của Phaolô: "Nguyền xin ơn của Đức Chúa Giêxu Christ, sự yêu thương của Đức Chúa Trời, và sự giao thông của Đức Thánh Linh ở với anh em hết thảy. Amen." (II Côrinhtô 13:13)

Kinh thánh được sống lại. Trước đây tôi không để tâm đến câu: "ấy chẳng phải là bởi quyền thế, cũng chẳng phải là bởi năng lực, bèn là bởi Thần ta, Đức Giêhôva vạn quân phán vậy." (Xachari 4:6).

Ngài dùng Kinh Thánh khẳng định những gì Ngài làm trong đời sống của tôi. Hơn tám giờ đồng hồ trong ngày đầu tiên, và sau đó tôi ngày một lớn lên trong sự nhận biết Ngài.

Đời sống cầu nguyện của tôi cũng bắt đầu thay đổi. Tôi nói: "Thánh Linh ơi, Ngài biết Cha thật là rõ, Chúa có giúp con cầy nguyện được không?" Khi cầu nguyện tôi đi đến một trạng thái mà Đức Chúa Trời Cha trở nên thực hữu hơn bao giờ hết, tựa hồ cửa mở ra và có người nói với tôi: "Ngài đây".


Giáo sư và người dẫn đường của tôi

Tôi đã nhận biết được sự thực hữu của tình phụ tử của Đức Chúa Trời một cách rất rõ ràng. Điều đó đạt được không nhờ đọc sách, cũng không bởi làm theo những chỉ dẫn: "Hãy làm thế này, thế nọ hoặc thế kia". Điều đó đã xảy ra để trả lời cho yêu cầu của tôi với Thánh Linh, xin Ngài tỏ cùng tôi Lời Chúa. Ngài đã làm cho tôi điều đó. "Vì hết thảy kẻ nào được Thánh Linh của Đức Chúa Trời dẫn dắt đều là con của Đức Chúa Trời. Thật anh em đã chẳng nhận lấy thần trí của tôi mọi đặng còn ở trong sự sợ hãi; nhưng đã nhận lấy thần trí của sự làm con nuôi, và nhờ đó chúng ta kêu rằng: "Aba! Cha!" (Rôma 8:14,15).

Sự nhận biết những gì Chúa Giêxu nói về Đức Thánh Linh đã đến với tôi. Đức Thánh Linh trở thành Đấng an ủi, thày giáo và người dẫn đường của tôi.

Tôi đã hiểu ra Chúa Giêxu có ý gì khi nói với môn đồ: "Hãy đừng đi theo ta", và sau đó nói tiếp: "Hãy đừng đi theo ta vì nơi ta đến các ngươi không thể theo được", Ngài nói tiếp: "Song, Đức Thánh Linh sẽ dẫn dắt các ngươi. Ngài sẽ chỉ đường cho các ngươi".

Đấng Christ đã làm gì? Ngài đã chỉ ra là cần phải đi theo ai.

Trong vòng vài tuần, ngày này qua ngày khác tôi miệt mài nghiên cứu Kinh thánh cho đến khi nhận được sự giải đáp cho mọi câu hỏi. Đồng thời, sự nhận biết Chúa Thánh Linh của tôi ngày một thêm sâu sắc. Sự thông công của tôi với Ngài kéo dài, tiếp tục cho đến hôm nay. Tôi cảm nhận được sự hiện diện của Ngài ở bên cạnh. Tất cả cuộc sống tôi trở nên khác. Tôi tin rằng cả cuộc sống của bạn cũng sẽ thay đổi tương tự như thế.

Sáng nay, khi vừa mở mắt dậy tôi lại chào Ngài: "Chúc Thánh Linh một buổi sáng tốt lành".

Benny Hinn
trích dịch chương 1 từ cuốn sách: Chào Thánh Linh một buổi sáng tốt lành!

ND - Tinlanh.Ru



© 1999-2017 Tinlanh.Ru