Khi nhận biết sự hiện diện của Đức Chúa Trời
Ai kéo tôi?
Đang nằm trên giường thì bỗng dưng tôi cảm thấy như có ai đó kéo tôi xuống đất và như muốn đẩy tôi quỳ xuống. Cảm giác đó thật lạ lùng, song là cảm giác thực và mạnh đến nỗi tôi không đủ sức cưỡng lại. Vậy là tôi đã quỳ trên hai đầu gối trong căn phòng tối như bưng. Và như vậy chưa xong, tôi còn phải trả lời các câu hỏi của Ngài.
Tôi hiểu mình muốn điều gì nhưng không thể diễn tả thành lời. Tôi muốn có những gì mà miss Kulman có ở Pittsburg. Tôi nghĩ "Mình muốn có những gì mà Catơrin Kulman có". Giản đơn là tôi khao khát những điều bà ta đã nói mặc dù tôi không hiểu tường tận điều đó là gì.
Song, mặc dù đã biết muốn nói gì, tôi cũng không hình dung được là phải nói gì. Vì thế tôi quyết định nói lời đề nghị bằng một cách duy nhất mà tôi biết: đó là diễn đạt bằng những lời đơn giản nhất của chính mình.
Tôi muốn nói chuyện cùng Đức Thánh Linh cho dù lúc trước chưa bao giờ tôi làm điều đó. Một ý nghĩ xuất hiện: "Mình làm thế có đúng không?". Chẳng là tôi chưa khi nào trò chuyện cùng Thánh Linh, thậm chí chưa bao giờ nghĩ Ngài là một thân vị để có thể tiếp chuyện. Tôi không nghĩ ra là phải mở đầu sự cầu nguyện ra sao. Tuy nhiên, mong muốn được biết Ngài rõ như bà Kulman biết Ngài tràn ngập trong con người tôi.
Tôi bắt đầu cầu nguyện: "Thưa Đức Thánh Linh, Catơrin Kulman đã nói Ngài là bạn của bà ta...". Lời lẽ đi ra từ miệng tôi rất chậm rãi: "Con cảm tưởng là con không biết Ngài. Cho đến ngày hôm nay, con ngỡ con đã biết Ngài, nhưng sau buổi nhóm này, con đã hiểu ra rằng con chưa hề biết Ngài".
Sau đó, tôi giơ tay lên và hỏi với sự tin cậy con trẻ: "Con có thể làm quen với Ngài không? Thật chăng là có thể là quen cùng Ngài?".
Tôi thận trọng nghĩ: "Mình làm thế này có đúng không? Có được phép trò chuyện cùng Thánh Linh như thế không?" sau đó tôi quyết định: "Nếu mình sẽ chân thật trong chuyện này thì Chúa sẽ tỏ là mình đúng hay sai". Tôi muốn biết xem là bà Catơrin có đúng không?
Sau những lời tôi đã thốt cùng Đức Thánh Linh, có vẻ như không có sự gì xảy ra cả. Tôi tự hỏi mình: "Có thể làm quen với Đức Thánh Linh thật sao? Trong thực tế điều này có xảy ra không?"
Mắt tôi nhắm nghiền, và bỗng dưng, dường như bị điện giật, thân mình tôi bắt đầu co giật hệt như lúc đứng đợi ngoài nhà thờ và sau đó trong buổi nhóm ở Pittsburg.
Sự run rẩy lạ lùng quay trở lại, và tôi nghĩ bụng: "ồ, điều đó lại xảy ra". Song, không hề có đám đông nào chèn ép tôi, tôi cũng không mặc đồ nặng trịch. Tôi đang ở trong căn phòng ấm áp của mình, mặc mỗi bộ pigiama, vậy mà cả thân mình tôi bị sự run rẩy bao bọc.
Tôi sợ mở mắt... như thể buổi nhóm hằng ghi nhớ đang tái hiện. Bất ngờ, tôi cảm thấy tấm chăn ấm áp của quyền năng Đức Chúa Trời lại quấn quanh người tôi.
Tôi cảm thấy mình như đã được cất lên Thiên đường. Dĩ nhiên là tôi vẫn đang ở dưới đất, song thực lòng mà nói, thật khó tin là Thiên đường có thể vĩ đại hơn thế. Tôi nghĩ: "Nếu mình mở mắt thì sẽ phát hiện ra mình đang ở Pittsburg hoặc trong Cửa Ngọc trai".
Một lát sau tôi hé mắt nhìn và tôi vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy căn phòng mình. Vẫn là sàn nhà đó, vẫn bộ pigiama đó trên người., song thân mình tôi vẫn run lẩy bẩy bởi quyền năng của Thánh Linh Đức Chúa Trời.
Tôi ngủ thiếp đi, không nhận thức được tầm vĩ đại của những thay đổi đã đến trong đời tôi.

