Người chăn chiên tốt lành

Khi nói đến những người tin Chúa, hình ảnh thường được nhắc đến là bức tranh đàn chiên yên bình trong sự chăm sóc của người chăn chiên. Thậm chí khi còn chưa tin Chúa, tôi đã biết câu “con chiên ngoan đạo” là để chỉ một tín đồ sùng đạo. Mặc dù chúng ta biết đây chính là hình ảnh được Kinh thánh dùng để mô tả mối quan hệ giữa con người với Chúa Jê-sus, nhưng có thể chúng ta chưa chú tâm tìm hiểu kỹ hình ảnh này.the_lamb

Nhưng, rõ ràng là Chúa dùng hình ảnh này không phải là tình cờ. Đối với văn hóa tập tục của nếp sống người Do-thái thời đó, chuyện người chăn chiên và đàn chiên là một điều gì quá đỗi gần gũi, thân thuộc, nói ít hiểu nhiều. Nhưng vì chúng ta sống ở một thời đại khác và trong một bối cảnh văn hóa khác, nên những gì người thời đó dễ hiểu và dễ nhận thức được, thì ngày nay đối với chúng ta lại không phải là điều hiển nhiên, khiến chúng ta dễ bỏ qua mất những ý quan trọng mà Chúa muốn truyền đạt cho người nào nghe Ngài.
Vì vậy, chúng ta hãy tìm hiểu một chút về con chiên và công việc của người chăn chiên, để có thể hiểu hơn được điều Chúa Jê-sus muốn dạy về mối quan hệ giữa chúng ta với Ngài. Vậy thì con chiên (con cừu) có những đặc tính gì đặc biệt để làm hình ảnh so sánh con người chúng ta:
Khi tìm hiểu, tôi thấy con chiên (con cừu) có những đặc tính sau đây:
Mắt kém – không nhìn được xa và không phân biệt được hiểm họa rình nấp. Vì chỉ nhìn được quanh mình vài mét, chiên rất dễ trở thành miếng mồi cho những thú dữ nếu nó không được che chở bảo vệ trong đàn với sự coi sóc của người chăn. Chiên cũng rất dễ bị lạc hoặc trượt chân sa vào hố, mắc kẹt ở các bụi cây.
Nhưng bù lại chiên có tai rất thính, chiên con nhận ra mẹ nó nhờ tiếng gọi. Cũng nhờ đôi tai thính mà chiên biết phân biệt tiếng của thú dữ với tiếng gọi của đồng loại và người chăn.
Mũi thính – ngửi và phân biệt hơi rất tốt (để nhận biết con mình, mẹ mình, và giúp chiên tìm thức ăn và nước uống, cũng giúp nó đánh hơi thấy thú dữ).
Có những cẳng chân yếu ớt so với cả thân mình to tròn. Cho nên chạy thì không nhanh, và dễ vấp ngã. Ngã hoặc sa hố rồi thì khó tự đứng dậy được.
Vì không có đủ những thể chất mạnh mẽ để tự sống còn một mình, nên chiên có một bản năng bầy đàn mạnh. Thí dụ, chiên thường có bản năng mạnh là đi theo con đằng trước mình. Khi có một con chiên rẽ đi đâu đó, cả đàn có xu hướng đi theo, mặc dù đó không phải là quyết định đúng đắn, thậm chí chúng có thể chen chúc nối đuôi nhau đi đến lò mổ. Một con chiên đi nhầm đường có thể dẫn cả đàn đi theo.
Chiên sống phải có bầy (đàn), khi nó chỉ có một mình thì rất hoang mang. Ngược lại, khi ở cùng bầy đông đảo, được người trông coi thì chiên được an toàn.
Có thói quen nín chịu mỗi khi bị đau hoặc bị thương tích, thông thường lúc đó nó không biết kêu la mà cố tự chịu đựng một mình.
Các bạn nghĩ sao, có phải là con cừu té ra lại có khá nhiều điểm tương đồng với nếp sống và nếp nghĩ của con người. Và càng ngẫm ta càng thấy mình cần Chúa, như chiên cần được có người chăn dẫn dắt và chăm sóc cho.

Chúng ta cũng không nhìn được xa.
Chúng ta tưởng mình tài giỏi, thực tế chỉ có thể thấy được tương lai gần, và chúng ta sống giống như ngày nào biết ngày đó. Chúng ta lên kế hoạch và có bao dự định, chúng ta tiến theo hướng mà nghĩ rằng mọi việc sẽ xảy ra như mình đã tính trước. Nhưng đợt khủng hoảng vừa qua đã khiến bao nhiêu người vỡ mộng và thiệt hại rất nhiều, bao nhiêu kế hoạch của họ bị đổ vỡ tan tành vì sự thiếu nhìn xa trông rộng của mình. Nhưng ai đến được với Chúa thì thấy thật sung sướng khi có Đức Chúa Trời toàn năng (làm được hết mọi sự) và toàn tri (biết hết mọi sự) là Đấng chăn dắt mình.
Vua Đa-vít đã hát bài ca sau đây với tấm lòng hoàn toàn trông cậy Chúa:

Thi thiên 23
1  Đức Giê-hô-va là Đấng chăn giữ tôi: tôi sẽ chẳng thiếu thốn gì.
2  Ngài khiến tôi an nghỉ nơi đồng cỏ xanh tươi, Dẫn tôi đến mé nước bình tịnh.
3  Ngài bổ lại linh hồn tôi, Dẫn tôi vào các lối công bình, vì cớ danh Ngài.
4  Dầu khi tôi đi trong trũng bóng chết, Tôi sẽ chẳng sợ tai họa nào; vì Chúa ở cùng tôi; Cây trượng và cây gậy của Chúa an ủi tôi.
5  Chúa dọn bàn cho tôi Trước mặt kẻ thù nghịch tôi; Chúa xức dầu cho đầu tôi, Chén tôi đầy tràn.
6  Quả thật, trọn đời tôi Phước hạnh và sự thương xót sẽ theo tôi; Tôi sẽ ở trong nhà Đức Giê-hô-va Cho đến lâu dài.

Và về sự soi dẫn của Chúa cho đời sống chúng ta qua Lời của Ngài, tác giả Thi thiên cũng đã viết những lời sau về phước hạnh của người tín đồ có sự sáng của Lời Chúa:

Thi thiên 119
98 Các điều răn Chúa làm cho tôi khôn ngoan hơn kẻ thù nghịch tôi, Vì các điều răn ấy ở cùng tôi luôn luôn.
99  Tôi có trí hiểu hơn hết thảy kẻ dạy tôi, Vì tôi suy gẫm các chứng cớ Chúa.
100  Tôi thông hiểu hơn kẻ già cả, Vì có gìn giữ các giềng mối Chúa.
105  Lời Chúa là ngọn đèn cho chân tôi, Anh sáng cho đường lối tôi.

Chúng ta phải học cách nghe và theo tiếng Chúa
Con chiên được Chúa bù đắp lại việc mắt kém, là có được đôi tai thính và cái mũi nhậy bén. Chúa bù lại cho sự yếu đuối chúng ta ngày nay bằng việc chính Đức Thánh Linh đến ở trong lòng chúng ta.
Bây giờ những tín đồ thực sự của Chúa Jê-sus còn được phước hơn những tín đồ thời Cựu Ước, vì họ không chỉ có Lời Ngài, mà còn có Đức Thánh Linh trong mình. Thánh Linh là Đức Chúa Trời đã đến ở cùng và dẫn dắt chúng ta, thậm chí mách bảo cho chúng ta về tương lai.

Giăng 16:13  Lúc nào Thần lẽ thật sẽ đến, thì Ngài dẫn các ngươi vào mọi lẽ thật; vì Ngài không nói tự mình, nhưng nói mọi điều mình đã nghe, và tỏ bày cho các ngươi những sự sẽ đến.

Rô-ma 8:14  Vì hết thảy kẻ nào được Thánh Linh của Đức Chúa Trời dắt dẫn, đều là con của Đức Chúa Trời.
Việc chiên con học cho quen tiếng gọi của người chăn để mà đi theo, cũng giống như việc chúng ta tập đi theo Chúa không phải dựa trên những gì mắt thấy, mà theo sự dẫn dắt của Thánh Linh Ngài. Vì thế chúng ta phải phát triển đôi tai thuộc linh biết lắng nghe, là một giác quan linh cảm sâu thẳm trong tâm linh mình. Chúng ta phát triển thính giác thuộc linh đó qua cầu nguyện và suy gẫm lời Chúa. Càng gần Ngài, càng quen tiếng Ngài, chúng ta sẽ nhạy hơn nhiều với sự dẫn dắt của Chúa.
Đây hoàn toàn không phải là chuyện hoang đường khó đạt được. Trong đợt khủng hoảng đóng cửa quần thể chợ Vòm tại Mát-xcơ-va vừa qua, đã có không ít lời làm chứng của con cái Chúa về sự giải cứu của Ngài, họ như được mách bảo trước nên đã giảm được tối đa thiệt hại. Nhưng vẫn còn có con cái Chúa chưa học được cách nghe tiếng Chúa, nên vẫn bị thiệt hại.
Cho nên, bây giờ ai cầu nguyện thường xuyên và lắng nghe để noi theo Chúa, người đó thấy xa hơn, an toàn hơn vì tránh được cạm bẫy mà mắt thường không thể thấy, và được may mắn hơn trong cuộc sống mình, giống như con chiên được người chăn dẫn dắt đến nơi đồng cỏ và vào nơi an nghỉ.

nguoi-chan-chien



© 1999-2017 Tinlanh.Ru