Sự cai trị của Đức Chúa Trời đến nhờ sự hiệp một

Kết quả đầu tiên của sự sa ngã phạm tội là việc sự rủa sả đến trên Đất, mà hậu quả của nó là sự một người này bắt đầu thống trị trên người khác. ... Khi điều đó xẩy ra, nó đã phá huỷ sự hiệp nhất mà Đức Chúa Trời đã dự định cho loài người, và bây giờ bất cứ nơi nào bạn nhìn thấy sự rủa sả, bạn cũng thấy có sự người này thống trị trên người khác.

Chúa Jê-sus đã nghĩ đến sự hiệp nhất những con người khi Ngài sửa soạn rời khỏi hành tinh của chúng ta, và Ngài đã cầu nguyện về sự hiệp nhất (Giăng 17:21-22). Sự hiệp nhất kiểu này chỉ có thể thực hiện được khi chúng ta sống trong Đấng Christ. Sự hiệp nhất giả tạo như kiểu tháp Ba-bên dựa trên những động cơ sai lầm, nên Đức Chúa Trời đã phá huỷ nó. Cho đến tận ngày Ngũ tuần Ngài không để cho loài người có một thứ tiếng chung, và giữa họ chưa có sự hiệp nhất và thông hiểu lẫn nhau. Nhưng luôn luôn trong lòng Đức Chúa Trời bao giờ cũng muốn là những con người của Ngài hiệp nhất với nhau. Ngay sau khi Ngài làm tản lạc những con người xây dựng tháp Ba-bên, thì Ngài liền bắt đầu quá trình liên hiệp những con người thông qua áp-ra-ham, và phán rằng mọi dân tộc nhờ ông ta sẽ được phước.

Ban đầu kế hoạch của Ngài trông không có vẻ to lớn lắm, nhưng ngày hôm nay hàng tỉ người có thể nói rằng họ đã được phước với tư cách là dòng dõi thuộc linh của áp-ra-ham. Khi chúng ta hiệp nhất thì Đức Chúa Trời bày tỏ cho thế gian tình yêu thương của Ngài. Hãy nhớ rằng trong sự hiệp nhất hai người vẫn có thể ở cùng nhau thậm chí mặc dù họ có quan điểm khác nhau. Chúng ta hiệp nhất nơi thập tự giá.

 

T.L. Osborn

(trích từ sách "Vàng của Đức Chúa Trời" do Kevin McNulty biên soạn - ND - T.Q.H. Tinlanh.Ru )



© 1999-2017 Tinlanh.Ru