Chua-khien-song-yen-bien-lang
Các môn đồ đã được Chúa Jê-sus dạy cho nhiều bài học đức tin khi đang ở trên thuyền. Với những môn đồ là người đánh cá, chiếc thuyền là một khoảng không gian lớn của cuộc đời họ. Có thể nói đó là hình ảnh của môi trường sống và làm việc của họ thời đó, giống như quầy bán hàng, góc máy trong xưởng, khoảng cánh đồng, hoặc bàn làm việc tại văn phòng của mỗi người trong chúng ta thời nay vậy.

Bạn có chỗ cho Chúa Jê-sus trong chiếc thuyền của mình không?
Chắc chắn là có, nếu bạn đã là người tin Chúa?

Trong một lần đi cùng Chúa Jê-sus, khi xuống thuyền các môn đồ làm nghề đánh cá đã đảm đương phần việc chèo lái như lệ thường, để ngồi trong lòng thuyền những người không quen sông nước. Chúa thì nghỉ nơi sau lái, và đoàn thuyền từ từ bơi đi trên mặt biển hồ Ga-li-lê. Sẽ chẳng có gì đáng kể lại nếu như dông tố không bất thình lình nổi lên.


Vua-sang-toi-tim-cau-Chua
Bạn biết không, một trong những điều khổ tâm nhất khi ta phải chứng kiến người anh chị em của mình trong Chúa sa vào hoạn nạn, là thâm tâm bạn biết rằng lẽ ra điều đó đã không xảy ra, nếu như người đó biết nhận thức nhiều lần Chúa đã gọi vì muốn cứu họ, nhưng cuối cùng Ngài không làm gì được. Vâng, Đấng toàn năng làm được mọi sự, nhưng vì tôn trọng tự do con người, Chúa phải đứng ngoài cửa mà gõ đợi đến khi mỗi chúng ta mở lòng mình ra (xem Khải huyền 3:20)...

Điều tai hại nhất đối với một số người, đó là lòng họ thờ ơ với tiếng gọi đó.


Cai-neo-cua-linh-hon
Mỗi con tàu khi ra khơi, đều phải tính đến lúc sẽ quay về thả neo nơi bến cảng.

Thời Tân Ước, khi con tàu về cảng trong đêm tối sẽ không dám vào bờ, mà cử một thủy thủ, được gọi là "người đi trước", xuống thuyền bơi vào bờ trước, chở theo cái neo có dây kết nối chắc với tàu. Khi người này đến nơi và đóng chặt cái neo với một đầu dây trên bờ xong, lúc đó thủy thủ trên tàu bắt đầu kéo dây, cuộn lại, từ từ kéo con tàu chạm bờ an toàn. Bạn nghĩ thế nào khi Kinh thánh nói Chúa Jê-sus như "Người đi trước" của chúng ta?

Hê-bơ-rơ 6
19 Chúng ta giữ điều trông cậy nầy như cái neo của linh hồn, vững vàng bền chặt, thấu vào phía trong màn, 20 trong nơi thánh mà Ðức Chúa Jêsus đã vào như Ðấng đi trước của chúng ta...

Tôi liên tưởng cuộc sống chúng ta với chiếc thuyền. Đi đâu thì đi, làm việc gì thì làm, nhưng thuyền không thể ở mãi ngoài biển khơi, mà phải biết lúc quay về nơi bến đậu... Nói đến hình ảnh cái neo, là nhớ đến bờ, nơi ta quay về để nghỉ ngơi, sửa chữa, tiếp nước và lương thực dự trữ để cho những chuyến đi sau ...

Đời sống cơ-đốc nhân cần phải xây dựng trên nguyên tắc này. Cái neo của linh hồn là ơn cứu rỗi mà Chúa Jê-sus đang giữ cho ta, và đức tin là sợi dây kết nối chúng ta với bến cảng thiên đàng. Cũng như con thuyền cần về bến cho mỗi chuyến đi, thì linh hồn chúng ta cần sự cầu nguyện và thờ phượng Chúa mỗi Chủ nhật hàng tuần để nạp đầy lại năng lực tâm linh tươi mới...


Cau-nguyen-noi-kin-nhiem
Ma-thi-ơ 6:5-6

5 Khi các ngươi cầu nguyện, đừng làm như bọn giả hình; vì họ ưa đứng cầu nguyện nơi nhà hội và góc đường, để cho thiên hạ đều thấy. Quả thật ta nói cùng các ngươi, bọn đó đã được phần thưởng của mình rồi.
6 Song khi ngươi cầu nguyện, hãy vào phòng riêng, đóng cửa lại, rồi cầu nguyện Cha ngươi, ở nơi kín nhiệm đó; và Cha ngươi, là Đấng thấy trong chỗ kín nhiệm, sẽ thưởng cho ngươi.

Khi mới tin Chúa và tập cầu nguyện, tôi ngại nhất là những giờ cầu nguyện chung, phần vì mình còn chưa cầu nguyện trôi chảy được như mọi người, phần vì trong nhóm thể nào cũng gặp phải người nào đó thích cầu nguyện dài dòng đến mức buồn ngủ, mà vì tôn trọng nên không ai dám nhắc, còn người khác thì vừa nghe cầu nguyện vừa làm việc riêng. Phải mất một thời gian tôi mới hiểu được cách cầu nguyện tập trung và hiệu quả, không để xung quanh ảnh hưởng.


Su-ban-cho-va-su-keu-goi
Rô-ma 11:29 vì các sự ban cho và sự kêu gọi của Ðức Chúa Trời chẳng hề đổi lại được bao giờ.

Chúa đã ban ơn thì Ngài không bao giờ đòi lại, cũng như sự kêu gọi Chúa dành cho mỗi người chúng ta. Tôi đã chứng kiến nhiều người ngã rồi lại đứng dậy, nhiều người tưởng như đã lầm lạc rồi lại tìm được về nhà, và nhiều người đã thối lui cuối cùng đã trở về mà hầu việc Chúa. Vì một lúc nào đó họ đã nhớ lại ơn mà Chúa đã gọi mình. Bạn cũng nhớ những lời này nhé, vì biết đâu một lúc nào đó sẽ cần...

Dù LÚC NÀY chúng ta còn chưa thuận phục đường lối Chúa trong vài lĩnh vực, Ngài vẫn đang làm việc âm thầm trong đời sống chúng ta, chuẩn bị lòng để giúp chúng ta thay đổi vào thời điểm thuận tiện. Vì Kinh thánh nói rằng Đức Chúa Trời vốn biết con người là ngỗ nghịch, vẫn dành sẵn sự thương xót chung cho tất cả!

Rô-ma 11:32 Vì Ðức Chúa Trời đã nhốt mọi người trong sự bạn nghịch, đặng thương xót hết thảy.

Trong chuyện ngụ ngôn về đứa con hoang đàng mà Chúa Jê-sus đã dùng làm minh họa, người con sau khi quyết định ăn năn quay trở về, thì từ đằng xa anh đã thấy cha mình ngóng đợi. Vậy ngày nào cũng vậy, nghĩa là cả ngày hôm nay nữa, Cha vẫn ngóng đợi bạn và tôi, chúng ta quay trở về.

 

Ms Quốc Hùng. Những hạt giống đức tin. 2013

 


© 1999-2017 Tinlanh.Ru